Color Me Run 2016: Volunteer or Be A Security Guard?

This is the second time I’ve joined Color Me Run as a volunteer. So I think I’m gonna leave some words since I haven’t written anything about it after the event last year.

Here is how I ended up (again) joining the event…

As a perk of being a former volunteer of Color Me Run 2015, I immediately got into the volunteer team for the event this year, without signing up via an online application. I was even able to choose the desired position.

So, I was arranged to the Entrance team, so-called Check-in team, so-called Security team, despite the fact that I wanted to be at the Medical Support booth. Mhmm, admittedly, I felt quite pity, knowing that the task would be much harder.

“Meh, screw it! How hard it could be?! All I care is I will be super clean at the end of the day and enjoy the free concert!”

That is exactly what I was thinking after having heard the bad news. You know, at least I won’t have to work at the same position like last year, which was at Yellow team.

But!

I was wrong! The weather was terribly annoying. It was super hot and sunny. The atmosphere was extremely crowded and suffocating. I, as a volunteer of the Entrance team, had to stand for hours under the burning sun, check participants’ bags and if they had their wristbands, BIBs and t-shirts. Yes, pretty much like a security guard.

13268466_1212205952125852_6422068617537441054_o

There were umbrellas, but didn’t help much. I still got sun burnt!

And I kept telling myself: “Wait for it, Anh! That’s the price you need to pay for the concert afterward!”

“And hey, you are contemplating the beauties of human beings. Look at those handsome guys passing by…”

Eventually, there was no concert for me since it suddenly rained cats and dogs. Then as soon as the rain seemed that it would stop for a while, I rushed home to attend my father’s birthday party on time. I had no idea that they would continue the event, until the next morning, when I pumped into videos, pictures from last night concert on Facebook . *sad face*

Therefore, to me, the day was so worthless. I got nothing from it exept for this picture in which I looked like I have no eyes or eyebrows…

13256261_1687242641541218_4576886960710702363_n

Pale, no eyes and no eye brows!

Yayyyyy Color Me Run sucks!

#colormerun2016 #colormerun #imagina

 

Bài tập nhóm: Lười biếng hay thiếu trách nhiệm?

Từ bé tới lớn ít khi phải quan tâm tới mấy vụ làm việc nhóm. Cứ làng nhàng làm đúng việc được giao, sau đấy là dồn hết cho nhóm trưởng tổng kết. Mình cứ làm đúng yêu cầu, đúng nội dung, chuẩn deadline là hoàn thành nhiệm vụ. Còn khoản họp bàn bạc trước đó thì chắc cũng do số mình may mắn, hiếm khi gặp mấy thể loại “lạc điệu”, hay bảo thủ cố chấp. Toàn được làm việc với tập thể tính khí ôn hòa, ngồi một lúc với nhau là ra vấn đề nên dễ dàng đi đến quyết định chung.

Thế nên mỗi lần điền đơn mà gặp mấy câu hỏi kiểu: “Bạn đã bao giờ gặp xích mích khi làm việc nhóm chưa? Bạn đã làm gì để giải quyết nó?”, mình đều ngẩn tò te một hồi rồi múa phím, viết kịch bản dựng phim luôn.

Thực sự là chưa bao giờ được làm nhóm trưởng, hay các loại “trưởng” nói chung nên không hiểu được chuyện gì đang diễn ra giữa các thành viên khác. Kể cũng hơi vô tâm.

Cơ mà mấy ngày gần đây làm mình phải suy nghĩ thật…

Không phải là được làm nhóm trưởng gì đâu, chỉ là có 3 đứa làm với nhau về 1 vấn đề của Luật. Mình đọc trước nên phân chia các phần làm cho 2 đứa còn lại. Dặn dò chúng nó phải đọc ở đâu, tham khảo ở đâu, chỉ hẳn số chương, số mục. Chu đáo đến thế là cùng, mặc dù 2 đứa đấy chắc cũng biết mình phải làm gì từ buổi họp nhóm hôm nọ.

Mình yên chí, nghĩ đến đúng deadline tổng kết bài 3 đứa, gửi lại cho nhóm trưởng là ok.

Vậy mà…

Cả 2 đứa, không đứa nào đọc kỹ. Hỏi đi hỏi lại. Đứa nọ hỏi, giải thích một thôi một hồi rồi lại đến đứa kia cũng inbox, hỏi câu y hệt. Bực mình nhất là chúng nó toàn lôi những cái mà hôm trước đã bàn và thống nhất để hỏi lại. Đến lúc bài gửi lại cho mình tổng hợp thì lại chổng chéo các phần. Rồi lại hỏi, rồi lại giải thích…

Do các bè ấy quên? Các bè lười đọc, lười tìm hiểu? Hay thiếu trách nhiệm?

Chịu khó một tí, tập trung một tí khó lắm à?

Mình vừa bực vừa buồn. Hơn cả là thấy thương bạn nhóm trưởng…

Các thành viên đều làm đúng việc đúng hạn thì mọi thứ sẽ rất nhanh. Nhưng nếu cứ có mấy thành phần như thế kia thì đúng là thảm họa. Tự nhiên bị mất bao nhiêu thời gian vì mấy đứa không biết tận dụng thời gian của mình.

Kỹ năng làm việc nhóm quan trọng lắm. Kỹ năng lãnh đạo còn quan trọng hơn. Làm thế nào để tất cả thành viên đều hiểu nhiệm vụ và tâm huyết với công việc thực sự rất khó.

Viết cái này ra đây để nhắc nhở bản thân thôi, chứ chẳng dám nói thẳng với mấy đứa đấy. Đời hèn quá mà!

Một cú hích đau (đau phết đấy!)

Học kỳ 2 năm 2, một học kỳ mà mọi thứ có vẻ dễ thở hơn rất nhiều với mình. Trên trường, chuyện học hành “có vẻ” suôn sẻ hơn kỳ một. Tiếng Anh chuyên ngành không còn đáng sợ, điểm giữa kỳ Listening và Speaking ổn (mong Reading cũng ổn). Đến công việc thì có kha khá tin vui. Kiếm được công việc mới, rồi nghỉ sau một tháng vì lịch học không cho phép. Nhưng vẫn khá hài lòng vì mình không ra về tay trắng hay bị sa thải do bất tài. Sau đấy là còn 2, 3 job offers mà mình đang phân vân không biết có nên “chiến tới” không vì mùa thi cử đã “sát đít”.

Mọi thứ cứ trôi qua như thế. Đầu óc cứ bay bay, chơi vơi, lưng chừng. Không có cái gì ổn định và chắc chắn cả.

Tính mình vốn hiền hiền, dễ hài lòng và ít tham vọng. Chỉ thỉnh thoảng hứng lên vì nhìn bạn nhìn bè thấy mình kém cỏi nên xông pha chiến trường thôi. Vì thế sau khi đã đạt được một số mục tiêu, mình hay có xu hướng “nằm nghỉ”, nằm mãi nằm mãi. Tuổi còn trẻ mà hay nằm như vậy thì cực kỳ nguy hiểm. Nằm thì dễ bị “ngủ quên”. Một tuổi trẻ “ngủ quên” là một tuổi trẻ chết!

Và hôm nay, trong lúc mình đang lim dim như thế thì: ĐIỂM VỀ!

Môn Văn học Anh – Mỹ. Đề bài giữa kỳ là phân tích nhân vật Milverton trong Sherlock Holmes. Và đương nhiên, viết bằng tiếng Anh. Lúc bắt tay vào viết mình háo hức lắm. Lâu lâu mới lại có dịp được kiểm chứng kỹ năng Writing sau tháng trời làm content writer cho công ty. Mình lên dàn bài, lên kế hoạch viết trong mấy ngày để tránh cảnh vắt chân lên cổ chạy marathon cùng deadline. Mình tham khảo, lập hẳn tên folder các files sưu tầm là “CAM project”. Mọi thứ đều chu đáo và bài bản. Đầu tư như thế, chỉ mong thành quả sẽ xứng đang với công sức bỏ ra thôi. Hi vọng là ít ra cũng bằng bạn bằng bè cho đỡ tủi.

Vậy mà đến khi nhận được file pdf bảng điểm, thật sự thật sự rất thất vọng với bản thân. Các bạn đều hơn mình ít nhất 1 điểm, đều ở ngưỡng cao cả. Chỉ muốn khóc thật to thành tiếng nhưng không rơi nước mắt nổi. Thấy bản thân trước giờ hão huyền quá rồi. Đến một bài essay còn không đạt nổi điểm B thì mơ tưởng gì đến nghề copywriter, cái nghề “sống với những con chữ”. Rồi nhìn vào đứa điểm cao nhất lớp thì nhận ra rằng: Đúng là mình vẫn còn thiếu sót quá nhiều. Mình không hay đọc như người ta, mình chưa bao giờ có bài viết đăng báo, chưa bao giờ tham gia team Truyền thông ở một sự kiện nào. Và hơn cả, mình không có đam mê…

Một cú hích đau nhưng đáng và đúng lúc!

Bây giờ là lúc phải sắp xếp lại cuộc sống. “Chắc chắn” và “ngăn nắp”. Đây sẽ là 2 từ khóa cho thời gian sắp tới của mình!