dear young artists,

dear young artists,

the world is harsh and judgmental. you may or may not listen to those critics but please do not stop creating. because, if it matters, i see you.

they say that you’re “unsophisticated” because you’re “inexperienced”. and it might be true. but for whatever being “inexperienced” means, your opinions, your feelings are valid. even if you haven’t seen all the shades that there are in the world, yet the one shade you see, you see it. and you paint it beautifully. in its truest form.

they say that you’re dreamy. that life is more than what you see from your window. and so be it. be the dreamy, the ambitious creator that you are. as your work is your very own point of views, people can bring their stained glass windows elsewhere. there will be ones (including me) interested in what you have to say, in the exact milestone that you’re at.

they say that you’re too dark and depressing. that you’re too sensitive. as if that’s a flaw. i don’t see nothing wrong in feeling deeply (the ability to feel deeply to be exact). i only see how much you have to share, if you want to. and if you do, i would love to feel it with you. whether all of it or part of it.

they say you cling too much to love, that life has more to offer. but all i see is you having the time of your life. you care about people. you love. you are able to love, purely and passionately. there is nothing more beautiful than love. and even if that love causes something in you. it is love.

they say you’re unoriginal. your work is unoriginal. or what they really intend is, your work echoes the human experience. you’re part of the collective consciousness. and from there you’re experimenting. you’re evolving. you’re creating what belongs to you and to many others.

i may be no body or i may be many. knowing that you are heard and you are appreciated. the world is harsh but it’s also worth exploring. i hope you find kindness and courage to keep creating, making and advocating for what you believe in.

sending much love ❤

anh

a gentle reminder

I reblog this to remind myself about the naturalness of things. As I tend to overanalyze and overgeneralize, especially in this turning chapter of my life – where new people enter, new relationships spring, it is easy to form judgements and sail into negative feels. The way to deal with this problem is to ground my mind and my heart with compassion and empathy, understanding that whatever the people do, they just want to be happy.

Trust people’s inner wisdom and their compass of happiness as much as you trust yours.

ăn vạ

nhiều khi tao muốn huỷ diệt cả thế giới và sự tồn tại của chính tao. tao không hiểu sao con người (tức là tao) có thể sống mà vờ như không biết chuyện gì đã, đang và sẽ xảy ra với cái cuộc đời thối nát này.

tưởng tượng chúng mày đang chơi một game nhập vai, và nhân vật, cốt truyện là kết quả của những lựa chọn xuyên suốt game. rồi đến một level nhất định, chúng mày nhận ra những cái chúng mày đã chọn khiến cho các chỉ số của nhân vật mất cân bằng, thế là chúng mày tắc mãi ở một nhiệm vụ. thì lúc này, chúng mày có restart và chơi lại từ đầu không?

là tao, restart hoặc đếch chơi nữa.

chỉ số kiên nhẫn của tao: 2/10. tao đang dần hết kiên nhẫn với bản thân, hết kiên nhẫn với game đời. quá nhiều đau thương và mất mát. tao giận bản thân vì đã chọn ngu. ngu từ lúc quyết định chọn chơi trò chơi cuộc đời.

tất nhiên là tao hiểu rằng sẽ có những lúc tao được trải nghiệm thứ gì đó hay ho làm tao muốn chơi game tiếp. nhưng ở entry này, tao cho phép tao được đối diện với sự hận thù. cụ thể ở đây là hận đời. tao cho phép bản thân được đi vào những ngóc ngách tối nhất của cuộc đời mình và hận.

tao hận những diễn biến cuộc đời mà ông trời ném cho tao như thể chỉ để tạo nút thắt cho câu chuyện. tao hận bản thân không đủ giỏi, đủ kiên nhẫn và minh mẫn để tháo cái thắt nút đó. và vì sao không đủ giỏi và minh mẫn để tự vực dậy? do bẩm sinh? do nuôi dạy? do xã hội? do…đời?

“nhờ” những diễn biến đó mà giờ hiện thân của tao là một tổ hợp các combo không thể tự huỷ diệt hơn: yếu đuối, nhạy cảm, nhút nhát, sợ hãi, sợ người, sợ việc, sợ thất bại, sợ bị ghét, sợ bị cướp lời, nói nhanh, nói lắp, tự ti, tự kỷ. và tao luôn cảm thấy mình như một đứa trẻ con bị đẩy vào thế giới của người lớn (hoặc thế giới của những đứa trẻ con giả vờ lớn).

bị đẩy vào đó thì có gì mà phải sợ? nhân sinh nghi ngờ nhau, lợi dụng nhau, tự hại nhau, hại luôn cả những sinh linh khác. là một level game mà ai cũng phải chơi để khẳng định vị trí của mình – vị trí (giai cấp) quyết định sự sống còn của mỗi cá thể và mọi thứ đều được quy đổi ra xu. nhiều lúc đi trong dòng người tao chột dạ rằng tao đang đi giữa một dòng những ẩn số mà không ai có thể đoán là họ sẽ làm gì tiếp theo. và ở cái thời đại ăn ngủ cùng điện thoại, tao luôn được nhắc nhở về sự tàn nhẫn và sức phá huỷ của con người.

bình thường tao sẽ cố kết thúc một blog entry bằng cái gì đó tươi sáng. nhưng lần này tao sẽ để đó. sự hận thù không có hồi kết. tao chấp nhận là hôm nay tao hận đời. còn ngày mai tao có hận hay yêu đời là việc của ngày mai. f*ck ngày mai.

Letter to myself on April 9, 2025

Dear little Anh,

It is Anh from October 10, 2025, exactly 6 months later into the future. I came across your blog entry and have decided to write to you, to say that I am sorry and everything will be ok.

You are feeling defeated. I get it. You are in a strange land and working hard to find your own place, with everything that is happening all at once, yet nothing seems to go as planned. You probably regret your decision from day one. It’s been exhausting. You know, and you have known it all along: you need to slow down and rest.

You are feeling lost. Getting lost right there at the crossroad is ineffably hard, especially that you have been in the same situation in the last two years. But it is because that you care so much and you give yourself so much pressure as a learned habit. Thus it is understandable that you feel that way. I am sorry, my little Anh, and I wish I could be there to take that pressure away from you, to tell you that whatever decision you make is meant to be.

You are feeling heavy. You are sensing a big pull from your family in Vietnam. You miss Mom. You carry so so much love. For now, I can tell you that you have made the right call to come home. Please enjoy your time with Mom. Please take care of her, for me. Please tell her that I love her so much, tell her that we love her. No matter what will happen, just remember that she loves you too – even if you don’t love yourself. Mom is always with you, wherever you go.

I can’t spoil the future yet but all I can tell is that, life will be tough but you will push it through. You will find something that will make sense of everything. You will meet new lovely people. You will start a new journey that you would never expect. Your loved ones will always be with you. I will be with you too, just speak up…

Who works well under pressure!?

To be extremely honest, I do not work well under pressure. Well yes, I work under pressure, I can tolerate stress, but sometimes I barely make it.

I’ve seen some people even claim to “thrive” under pressure. Do they? Or what they really mean is: I am able to mitigate the stress and maintain a certain level of effectiveness under any kind of constraints? What I really want to see is how the results are, compared to when they work without those constraints. Do they really work better or best under pressure?

And I imagine how those people would be if there is no pressure or stress. They must be work monsters smashing task after task. Their mind is free. They see things clearly. They make best decisions. They even enjoy their work!

What a world of performative fools are we living in! I see that we are still far from moving away from all that capitalist performative culture. To whoever is claiming to work well/best under pressure, are you well? To corporates, organizations, can you stop asking your candidates if they work well under pressure. The science says it: no one thrives under pressure due to stress, cognitive impairment, illusion of “inspiration”, etc. (just google it!). So all you will receive will be no more than just an answer in an interview. Besides, having pressures of any kind exist in your company means that there are systemic problems.

Let’s just be honest. We are humans, not work machines to need mechanical pressure engineering us.

Things I would do if I didn’t give a f*ck

It’s been over a month of me settling back in Hanoi. Living at my parents’ house and having a decent job have really allowed me to reflect through a different perspective. Compared to the life in Italy, here in Hanoi, it is a whole other dimension of survival mode (my survival mode was also on in Italy) as I am now perceived, treated and expected in a different way. I find myself putting on a thick mask in the front of what the society demands from me. And since it is all still fresh, I would like to jot down all things that I would do if there wasn’t all these expectations that I am too afraid to disobey, before the mask becomes a part of me, before I forget what I really am.

1. I would shave my head: I dream of the day when hair is out of my daily thoughts, money saved for shampoo and haircuts, and the feeling it DOESN’T give during hot sweaty days.

2. I would craft and paint all day and turn it into my job until NO MORE OFFICE WORK. The office culture, the hierarchy, the emails, the stacks of tasks, the meetings, the performance tracking. They don’t pass the vibe check for me, personally.

3. I would wear slippers EVERYWHERE. I do not like shoes as a concept. Or even better, BAREFOOT. I would do earthing everyday.

4. I would speak louder. I was raised to not raise my voice but I do want to speak my mind and freely express who I am.

5. I would tell my foreign colleagues to stop calling themselves expats. I did not call myself one when I was in Italy, neither should they. Unfortunately, we live in a world where language matters as injustice exists and no one can be chill.

6. I would spend 10 years to learn how to grow my own food and build my own house. So one day I could have my own regenerative agri-food system in the country. This point goes with the crafting job.

7. I would sing a lot. Not many people are aware that I love singing, I do want to learn how to sing professionally.

8. I would also like to offer a healing hub for people. I like to gather people and see them having fun. I like organizing fun activities to BOND people. I also like to create a space for people to release their emotions and feel seen.

9. I would learn to dance hiphop. Or I would just dance more. I would go to the club, not to party and drink alcohol but to dance to loud music. I would dance like no one watching but also feel OK to be watched.

10. I would continue learning German. I would get my C1 certificate for no reason.

And to be continued.

So how about you? If you don’t have to give a fvck about what others think, what would you do?

(my) reflection on imprinted trauma response and anxiety from wartime

Mấy hôm nay thủ đô nhộn nhịp, cờ đỏ sao vàng khắp nơi đón lễ kỷ niệm 80 năm Cách mạng Tháng Tám thành công và Quốc Khánh Việt Nam. Có lẽ do đã xa nhà một thời gian giờ trở về, cảm xúc mình dạo gần đây dễ xúc động đến lạ kỳ. Nhiều khi chỉ cần nghe Soobin hát: “…kháng chiến đã giành đất nước về cho đời” là lại túa nước mắt. Nhưng rồi mình nhận ra không chỉ có mình mà còn nhiều người con Việt Nam khác cũng có nhiều xúc động trong những ngày này.

Mình tự hỏi: những cảm xúc trào dâng này đây bao nhiêu phần là do lòng yêu nước nồng nàn, và bao nhiêu là do hệ quả của những tổn thương mà chiến tranh đã in dấu cả vào trong gene di truyền từ đời ông cha (aka generational trauma)? Chúng mình vẫn thường nói rằng khoảng thời gian người Việt Nam được hưởng hoà bình vẫn ngắn hơn nhiều so với thời chiến. Những tổn thương chiến tranh, sang chấn tâm lý hẳn là vẫn hiện hữu trong nhiều thế hệ chúng mình ngày hôm nay.

Bởi, từ khi bé chúng mình đã luôn được nhắc nhở về một thời ông cha sống trong bom đạn, bị đàn áp, đói rét, luôn luôn phải cảnh giác cao độ. Chúng mình được nhắc nhở không chỉ đơn thuần qua những câu chuyện, mà qua cả cách nuôi dạy của ông bà, bố mẹ, qua cách họ nhìn nhận thế giới xung quanh. Và chúng mình, một lần nữa, học tư thế cảnh giác cao độ ấy, tiếp thu luôn cả sự bất an, và thêm cả trách nghiệm đền đáp công ơn lớn lao vốn đã là một phần của văn hoá Nho giáo.

Bởi, khi bước ra khỏi nhà, chúng mình nhìn thấy đất nước mình loay hoay chữa lành những hậu quả nặng nề của chiến tranh, một lần nữa được nhắc nhở rằng chúng mình phải học thật giỏi, phải thật vượt bậc, phải tăng gia sản xuất để sánh vai với cường quốc năm châu. Sự bất an giờ kéo theo cả cảm giác tội lỗi (survivor’s guilt): liệu mình có đủ thành công để xứng đáng với sự hy sinh của ông cha?

Và khi cận những ngày kỷ niệm như này, chúng mình lại được đưa về miền ký ức của đất nước thời bom đạn, chúng mình cảm nhận rõ nỗi đau chiến tranh như thể chúng mình đã từng sống với nó. Chúng mình vì thế mà dễ xúc động trước những hình ảnh chiến sỹ, công an bộ đội, những biểu tượng gợi nhớ về lòng yêu nước.

Tuy nhiên, nỗi đau không phải là thứ duy nhất chúng ta thừa hưởng từ những thế hệ trước, mà là cả sự kiên cường. Thời gian sinh sống ở nước ngoài đã khẳng định cho mình thấy, rằng người Việt dù hoàn cảnh sống có như nào đi chăng nữa thì họ vẫn sẽ tiếp tục tiến về phía trước. Người Việt bảo nhau rằng, dù chúng ta “nhỏ bé” nhưng kiên cường.
—————-

Nói cho cùng, những dòng mình viết trên đây đơn thuần mang tính chất tự chánh niệm về những vòng lặp tâm lý mà mình nhận thấy ở bản thân. Nhất là ở thời điểm hiện tại, khi mình trở lại nơi mình sinh ra và lớn lên sau 5 năm rong ruổi nơi đất khách. Mình bắt gặp lại những tổn thương mà mình tưởng rằng mình đã thoát khỏi chúng. Nhưng lần này mình nhìn rõ hơn vị trí của bản thân, của tâm trí và trái tim, khi đối mặt những tổn thương ấy. Lần này mình đặt mình vào trong sự tổn thương và ký ức tập thể để soi chiếu rõ hơn, và càng nhận thấy rằng mình sẽ chẳng bao giờ “chữa lành” được tất cả, phải chăng chỉ có thể học cách nhìn nhận, bao dung và hoà hợp với chúng. Đặc biệt là học cách bao dung, bởi vì chính những tổn thương, những sự lồi lõm ấy tạo nên nét riêng của mỗi con người, hay nói cách khác, là chính bản thể chúng ta.

Thưa quý toà, tôi đã ăn năn hối cải, mong quý toà xem xét giảm án để tôi được làm lại cuộc đời và sửa chữa lỗi lầm

Kính thưa Quý Toà, Hội đồng Xét xử, cùng toàn thể những người có mặt tại phiên toà hôm nay,

Tôi xin được cúi đầu nhận toàn bộ trách nhiệm cho những việc làm và hậu quả mà tôi đã gây ra, những tổn thương mà hành động của tôi đã để lại. Tôi ý thức rõ từng lỗi lầm mà mình đã phạm phải, và hơn ai hết, tôi là người phải đối diện với sự dằn vặt, đau đớn lương tâm mỗi ngày.

Thật là khó để khai hết diễn biến toàn bộ sự việc vì mọi chuyện đã đi quá xa, có lẽ là bắt đầu từ khi tôi bắt đầu có ý thức, và số người mà tôi đã vô tình hoặc cố tình gây ảnh hưởng đến là không thể đếm được. Tôi chỉ biết rằng bố mẹ tôi là những người đầu tiên mà tôi đã không biết bao lần đưa họ vào những đêm trằn trọc, những lần đổ mồ hôi, nước mắt. Tôi đã vô cảm và coi nhẹ sự tồn tại của họ, cho đến khi câu chuyện đã đi quá xa để rồi khi ngoảnh lại một nửa thế giới của tôi đã không còn bên tôi nữa. Cả cuộc đời này, có lẽ tôi cũng không thể tự tha thứ cho bản thân mình.

Người thân, anh em họ hàng, bạn bè cũng là những nạn nhân của tôi, khi tôi coi nhẹ tình cảm của họ, coi nhẹ máu mủ ruột thịt để chạy theo những hào nhoáng ngoài xã hội. Tôi nhiều năm đã không tồn tại trong cuộc sống của những người yêu thương lo lắng cho tôi. Mặc dù vậy, những người anh em, bạn bè vẫn ở đó khi tôi trở về bên họ, để tôi biết rằng gia đình, những người tri kỷ là không thể thay thế. Tôi có đi đâu thì họ vẫn sẽ ở bên tôi.

Người mà tôi có lỗi rất nhiều cũng chính là bản thân tôi. Tôi đã bỏ mặc, từ chối chấp nhận những gì thuộc về, và dành cho mình, để giờ đây tôi gần như mất tất cả, dằn vặt trong chính tâm can của mình. Tôi đã chọn con đường sai lầm và giờ phải chịu mọi hậu quả mà nó mang lại.

Thưa Quý toà, tôi giờ đây thực sự ăn năn và hối hận. Tôi mong Quý toà có thể xem xét giảm tội để tôi vẫn còn cơ hội cải tạo hoàn lương và bù đắp cho các nạn nhân liên quan.

Tôi xin chân thành cảm ơn Quý toà đã lắng nghe.

Tôi xin hết.

cHoicEs

i am aware that my life is extremely privileged, that up until this point, i always have had this able body, a roof above my head, food on my table, love from people around me, the literacy, the education and the experience that make me not so clueless about the world. my life has brought me so many cHoICes to choose from. “what do i have for dinner today?”; “what show do i want to watch?”; “which shirt do i wear this morning?”. at the end, isn’t it all about the cHoiCes that tell us apart?

the irony is (not surprisingly), the privilege to have these many cHoiCes has resulted in me hating having cHoiCes. what a privilege to say “i hate cHoIcEs”. because those cH0iCeS I made had me leave my home country, had me do all these adventures, had me decide to start my life all over abroad. and while i was doing it, it made me realize how far i was from home, from what actually matters. now i am in the middle of the two lives: the life founded since i was born in Vietnam with my loved ones, and the one that i just founded abroad with my chosen family on the other side of the globe.

i am speaking about this journey as if it was a burden to have such a journey. it wasn’t. the burden is the NOW, when i, once again, have to make a choice. wherever i choose to settle, i would lose a significant part of my life. and since my mom passed, each choice, each person weighs heavier in my heart. i’ve learnt that i can’t live peacefully without my people, not being able to be there for them aches my heart. i want to be there to take care of everyone that i love, which is probably unachievable and nothing more than a wishful thinking. but i saw my mom do it. should i try to do it?

imagine you go away from your country to start a new life, while having endless challenges throwing at your way but you don’t give up, you find a way and you are almost there. BOOM! one big painful life event. you pack your bags to go back to your country. now you leave everything you’ve built to again start all over in your country.

no one knows what life has ahead for us. we take what we are given. maybe there are no cHoiCEs. maybe this is all part of the illusion of choice conspired by the aliens. we know nothing about what is happening around us.

Đã hơn một tháng nhưng con vẫn chưa thể tin được rằng mẹ không còn trên đời này nữa. Mẹ vẫn xuất hiện trong những câu chuyện đây đó của ba bố con. Con vẫn nhớ hàng ngày về nấu cơm cho mẹ. Con vẫn mời mẹ ăn cơm mỗi bữa. Con thỉnh thoảng vẫn mua cho mẹ thạch dừa mà mẹ thích…để đưa lên bàn thờ của mẹ.

Con là một đứa tâm linh và con tin rằng mẹ chỉ không ở cùng thế giới vật chất này với bố con con thôi, nhưng mẹ vẫn đang sống. Mẹ vẫn làm những thứ mẹ thích. Mẹ nghỉ ngơi nhiều hơn. Mẹ được về với mẹ của mẹ.

Hoặc hay ho hơn là ở một vũ trụ khác, mẹ vẫn khoẻ mạnh, vẫn ở bên bố con con. Và chắc ở vũ trụ đó, bố con con phụ mẹ nhiều hơn, mẹ không phải vất vả chăm lo gia đình. Mẹ nghỉ hưu và có thời gian tập yoga, mẹ đọc sách, mẹ vẫn nấu những món ăn ngon cho cả nhà, mẹ đi học ngoại ngữ và thỉnh thoảng đi du lịch cùng bố.

Dù mẹ ở thế giới nào, vũ trụ nào, con cũng chỉ mong mẹ được nghỉ ngơi, bình yên, mát mẻ. Con sẽ không bao giờ cầu xin mẹ phù hộ điều gì hết. Cả cuộc đời mẹ đã tận tuỵ chăm sóc bố con con, tới khi mẹ bị bệnh mẹ vẫn lo cho mọi người xung quanh. Con ước gì ngày trước mẹ ích kỷ một chút, nghỉ ngơi nhiều hơn một chút thì có lẽ mọi chuyện đã khác.

Mẹ à, mẹ hãy yên tâm nghỉ ngơi mẹ nhé. Cả nhà sẽ sống thật tốt và khoẻ mạnh. Có gì cứ để con lo, mẹ chỉ cần nghỉ ngơi thôi!