How I get depressed these days or any other day

Yeah

Obviously, I’m gonna grumble about studying, grades and school stuff!

I mean, what else can I talk about when I’m still “sitting on the school’s chair” (ngồi trên ghế nhà trường), and being haunted by the idea that grade is the only measurement of how competent (incompetent) I am. So yes! I am ridiculously obsessed with achievements. I hate to admit this, honestly. Still, this is not what I should feel shameful about since what so-called “achievement obsession” is a common “disease” of most of the Vietnamese students in recent time. But again, this is also not what to feel proud of.

Anyways, get back to the story, this semester has been a disaster. I have been hit up with 2 Cs and there will be surely more. It was already painful to get a C itself. But then I started to compare myself to other fellows in the result list, the pain went doubled.

“I’m so stupid. I’m incompetent. I’m useless. I’m helpless. I can never be like my friends…”

Each time a C comes, I feel like a door has just slammed on my face. After that come disappointment, self-hatred, hopelessness, and depression. Things just get worse since the more Cs I get, the more doors keep slamming on my face until the whole world shut down and there are no more doors. I have no idea what I’ll turn out to be by that time.

Some people are prone to blame the exterior factors when the results don’t come out well. But I cannot do that. When it comes to failure, I look into myself first for the answer, simply because it makes perfect sense to me. The process always goes like this: I dig deep into my head, trying to remember what went wrong from the beginning, and when the memories return, they come along with negative thoughts. I’ll constantly blame myself for not hard-working enough, not capable enough.

Nevertheless, I luckily bear the thought of having a growth mindset, the term that says I should set my mind positive through failures. Thanks to this, I’m able to pick myself up and move on. I find it really struggling to remind myself of this while carrying too much of self-hate problem. However, it does work. My growth mindset and my self-hatred could get along together. This may seem paradoxical but in fact, not. The mindset says: “Every failure is a chance to learn and growth.” On the other hand, my dark side shouts: “You didn’t work hard enough! That’s why you fail!” So these two somehow push me forward and put me in the position in which I torture myself at the same time.

I guess I should feel thankful for that dark side of mine as it didn’t shout the word “helpless”. This word could set my mind into “fixed”, which would only exacerbate my self-hatred and my academic transcript. If I place my capability into words like “fixed”, “limited”, I’ll be totally a deadwood. Though I do feel helpless most of the time but when it comes to studying, I try my best to exclude that thought.

In short, at the moment, I’m quite down but I’ll find a way…

P/S: Really surprised about how this note came out to be. I thought at the end I would write something awful or put my situation in a stalemate. But no, I made a way for it!

Pre-departure camp – ICYE

1. Chuyện mua túi ngủ – Lạc giữa phố cổ Hà Nội

Vâng, lại chuyện lạc đường. Tại sao phải dùng từ “lại”? Vì bố biết mẹ biết, em gái biết, bạn biết, trời biết, đất biết. Biết mình sinh ra đã mắc bệnh mù đường.

Hồi mới vào học cấp một thì lạc đường từ nhà vệ sinh về lớp học. Tầng nào cũng giống tầng nào, lớp nào cũng giống lớp nào, ai mà phân biệt được!

Lên cấp hai, cấp ba thì đầu óc phát triển hơn nên bệnh tình thuyên giảm. Không còn kiểu lạc lớp lạc bạn nữa. Chỉ có vụ ngày đầu đạp xe đến trường năm lớp 10 bị ngu si, đường bố chỉ thì không đi, lại bám đuôi một chị mặc đồng phục Kim Liên để “khám phá” hướng đi mới. Ai dè bà í không đi đến trường mà đang từ trường về nhà! Cũng may hôm đó không bị muộn học.

Lên Đại học thì đầu óc lại càng phát triển, nhưng bệnh mù đường không những không đỡ đi mà lại tiến triển tới mức-nghiêm-trọng-hơn-bao-giờ-hết. Cũng dễ hiểu, vì được nâng đời từ xe điện lên xe máy nên đi nhiều và đi xa hơn. Đi nhiều và đi xa hơn thì đồng nghĩa với lạc nhiều và lạc xa hơn.

Căn bản, lần đường Google Map đi tới điểm đến là một chuyện, mò đường cũ để về nhà lại là một câu chuyện khác. Mọi thứ cứ lạ hoắc, thêm khoản trời tối nữa thì chịu. Buồn cười nhất là lần nào lạc đường cũng đâm đến tận cầu Chương Dương trong khi nhà ở Giáp Bát.

Xác định phương hướng kém, trí nhớ kém nên khổ cực kỳ. Sống trên cái đất Hà Nội 20 năm trời nhưng chả thuộc đường phố đường xá. Đi tìm mua cái túi ngủ trên Hàng Trống thôi mà loanh quanh mấy vòng Hồ Gươm không tìm nổi. Mãi đến lúc bỏ cuộc quay về thì lại thấy nó chềnh ềnh ngay gần Lý Thái Tổ.

Niềm an uỉ duy nhất của hôm ấy là được ngắm mấy anh tây ba lô đẹp trai…

2. Chuyện lái xe máy đến Ba Vì – Lần đầu cao chạy xa bay bằng xe máy

Cái chữ “lần đầu” thiêng liêng chắc sẽ không rơi vào thời điểm này nếu..

Nếu chúng bè đại học rủ rê đi phượt Ba Vì và KHÔNG hủy.

Nếu CSDS không thay đổi lịch bonding từ 2 ngày sang nửa ngày và cũng thay luôn cả địa điểm.

Nếu các bè khác trên facebook không post ảnh đi phượt xe máy trên Vườn Quốc gia Ba Vì siêu long lanh.

Và nếu Dương Ngọc Anh không gan và liều.

Cho nên, mọi thứ diễn ra đều có lý do của nó. Mình tin nó cũng là do cái duyên nữa. Vụ phượt xe máy cũng chỉ mới xuất hiện trong đầu mình gần đây thôi, không ngờ lại được thực hiện sớm như thế.

Trải nghiệm tuyệt vời. Tự do, phóng khoáng. Cái cảm giác sợ sợ mà cũng phê phê cứ rân ran tê tê khắp người suốt chặng đường, mãi không dứt. Càng đi, càng thấy mình như đang vượt xa giới hạn của chính mình. Thiên nhiên hùng vĩ và mình cũng hùng vĩ không kém.

13433228_1221038524575928_4792881860205823608_o

Trời mát, đỗ xe, chộp một cái!

3. Chuyện hòa đồng – Gặp một loạt “bè” mới

Ở đâu cũng thế, đi đâu thì cũng phải cố mà cư xử cho phải phép, hành động bình thường nhất có thể để hòa nhập. Nhưng câu chuyện hòa nhập chưa bao giờ hết mới đối với mình. Mọi người nhìn vào đều nghĩ: “Nó vui vẻ thân thiện dễ gần nhỉ?!” “Chắc thế!”

Ừm, cũng có phần đúng đấy. Rõ ràng đó là cái mình đang thể hiện, hoặc chí ít là đang cố gắng thể hiện. Nhưng thật ra thì mình vẫn đang bưng một mớ suy nghĩ trong đầu. Nói cách khác, cái thế giới riêng của các Ngọc Anh vẫn diễn ra trong căn não bé nhỏ ít nếp nhăn này. Ở đó, các Ngọc Anh nói chuyện với nhau, bình phẩm về những người xuất hiện trong đời của các bạn í…

13445223_1738762809711990_5604988367962027513_n

Tự hỏi các Ngọc Anh đang nói chuyện gì?

Và lần này có nhiều bè mới quá! Như thường lệ, các Ngọc Anh lại bắt đầu xây dựng “định kiến” về từng người, làm mình phải cố gắng hết sức để không bị xao nhãng bởi các bạn í.

Mọi chuyện diễn ra có vẻ khá suôn sẻ, chắc cũng có lúc này lúc kia mình buột miệng câu gì đó nhưng có vẻ không nghiêm trọng lắm.

*thở phào*

4. Chuyện Ma Sói – 1, 2, 3 Action!

“Đêm xuống, cả làng đi ngủ và ca ve cũng băt đầu đi làm…”

Cái trò gì đâu mà nhân văn ghê á!

Nó bắt người chơi phải tưởng tượng cả không gian và thời gian. Người chơi đặt mình vào các nhân vật để tạo nên diễn biến tâm lý vừa “lộ liễu”, vừa “kín đáo”. Lộ liễu là để lấy lòng tin từ dân làng, để không bị giết. Kín đáo để sống sót, để đạt được mục đích. Ai cũng có động cơ cho riêng mình.

Trò chơi còn để thử thách lòng tin của con người. Bao nhiêu bè mới gặp, còn có đứa chưa nói chuyện thế mà ngay tối hôm ấy đã phải lôi nhau ra để nghi ngờ, và tệ hơn là “giết”. Rồi khi hết lượt chơi mới ngã ngửa và thề với đời: “Sau này không bao giờ tin bố con thằng nào nữa!”

5. Chuyện làm vườn

“Sáng sớm ngủ dậy, hừng hực lắm. Ngọc Anh, người đàn bà lực điền mà…”

13466033_1738762056378732_3328346776793644881_n

Thảm họa of everything!

Không thể chấp nhận được cái thời tiết nắng nóng giữa tháng 6. Mồ hôi lã chã, thánh thót… Mình cố lắm rồi nhưng vẫn không thể trụ được 1 tiếng. Đáng xấu hổ ở chỗ, không phải vì mình đuối sức nên nghỉ sớm, mà vì không chịu đựng được cái cảm giác nắng nóng chiếu vào lưng, xuyên qua áo, truyền nhiệt vào da thịt. Thế nên là…

Mồ hôi lã chã, thánh thót…

“Ra được nhiều mồ hôi là tốt lắm em ạ!”

6. Kết

Let this picture tell the rest of the story…

13417422_1738763149711956_681204892951064984_n

Tại sao phải dùng não?

Mình đang hạn chế tối đa dùng facebook.

Bởi mỗi lần lên đó, lướt lướt thì toàn bắt gặp những chuyện không hay, những chuyện làm mình không muốn nhận mình là con người.

Trước đây mình like rất nhiều trang về động vật, các trang của các tổ chức bảo vệ động vật, trạm cứu hộ chó mèo,… nhưng sau vài tuần, mình lập tức unlike toàn bộ những trang đó bởi không thể chịu nổi những bài đăng cùng với hình ảnh chó mèo bị bạo hành đau đớn, hay những vụ chó mèo bị bỏ rơi, đi lạc mà mình không thể giúp được gì. Cái cảm giác xót xa, xen lẫn bất lực, rồi hậm hực, bồn chồn,…tất cả cứ cuồn cuộn trong cái thân này rồi tạo thành một niềm gì đó chẳng thể kêu được tên, chỉ biết là RẤT TIÊU CỰC!

Rồi gần đây, trên facebook lại tràn ngập các bài báo về vụ thảm sát mèo con ở khu chung cư nọ. Mình không dám click vào đọc, nhìn thấy là lướt vội màn hình. Nhưng hình thumbnail của bài báo ấy – cái hình ảnh mèo mẹ vẫn cố liếm liếm những đứa con đã chết, nó ảm ảnh đến tột độ.

Rồi mọi người share 1 video về dịch vụ chụp ảnh với sư tử ở Indonesia. Con sư tử bị tẩm thuốc, nửa tỉnh nửa mê nằm trên một cái bàn mặc cho con người tạo dáng ưỡn ẹo trên thân thể của mình. Mình bị shock. Tại sao nó lại có thể trở thành một DỊCH VỤ? Tại sao những con người đó lại cho mình cái quyền lợi dụng, sử dụng động vật như một thứ đồ chơi như vậy? Ai cho họ cái quyền ấy???

“Animals are not for show!”

…………..

Nhiều người sẽ thấy nực cười vì một đứa ăn thịt động vật lại đi ca thán về nạn bạo hành động vật.

Bản thân mình cũng thấy thương hại cho chính mình – một kẻ hèn hạ. Mình không dám làm việc mình cho là cần làm, cụ thể là ăn chay. Mình không dám lên tiếng công khai cho những gì mình cho là đúng, phải chui vào blog để “tâm sự tuổi hồng” như thế này đây! Mình thuộc loại hèn của hèn!

Đó là vì sao mình đang cố cách ly bản thân khỏi thông tin. Mình không muốn nghĩ. Bởi nếu nghĩ, mình sẽ mạnh mẽ nhận thức được sự hèn hạ của bản thân.

Và hơn cả, vô nghĩ cũng gần với VÔ CẢM lắm.

Có cảm xúc cũng hay ho thật đấy, nhưng với mình, nó chỉ đem lại cho mình gánh nặng khi mang tiếng là “động vật bậc cao” thôi. Rõ ràng, con người nghĩ được, cảm được không chỉ để ăn, ngủ và đấu tranh sinh tồn như các loài động vật khác được. Và càng không phải để đi phá hoại và cho mình cái đặc quyền được đặt mình lên trên tất cả.

Một từ thôi: TRÁCH NHIỆM.

Trách nhiệm gì? Mình chả biết. Trách nhiệm đối với những sinh vật khác? Trách nhiệm thay đổi thế giới?

Thế nên, một đứa vô trách nhiệm và hạ lưu như mình thì không cần – không đáng có cảm xúc. Đằng nào thì ngoài ăn, ngủ và đấu tranh sinh tồn, mình cũng có tích sự gì trên đời đâu?

Thế nên, có lẽ là không đáng sống nữa.

Vậy

Tại sao phải dùng não?

Revolting human beings

There are days I shed my tears for what I didn’t do.

There are days I wish I couldn’t see, hear, and read.

There are days I wonder what is going on in those’s mind when they could hurt their fellow humans that easily since they actually did it.

There are days I detach myself from the chaotic exterior where people destroy everything, even their species.

There are days I realize I myself a human being involved in the mess created by the human race.

There are days that make me question myself whether I want to actually live in this world since it disgusts me and I disgust it.

I see shits happen and do nothing about it. All I can do is complaining.

I hate cranky people who complain.

Basically, I hate myself.

So my self-hate problem has escalated to another level. I used to feel insecure about how I look, how incompetent I am, how I could never be like my friends, how myself not qualified enough for what I got. But now, when I relate myself to the outside world, it gets worse. I feel invisible, unworthy instead of perceiving myself as “not enough”-which means I still got something to offer like before.

I now know “what” am I.

Nothing.

That explains all the ignorance I got when my voice was too “small” and they were thinking of something else. Clearly, whatever in their brain was more interesting than what I said since I was nothing to them.

It also explains the fact that no matter how hard I try, I still cannot have others’ recognition as a ghost cannot leave a footprint on the seashore.

I am small and alone. People say things like  “two is better than one”, “together we are an ocean.” But how can I find that person to be “two” or “together” since no one bothers listening to what I say. No one gives admission for a ghost to their houses. What they do to a ghost is running away from it or ignoring it.

They say “keep trying”. But I’m tired. How about just me? Why it’s not enough?

I know I am asking too much. I know I  don’t deserve acceptance from anyone.

So

The world doesn’t want me

I hate the world

Should I continue living?

“Your visa is approved. Hope you have a great time in the US!”

Cả buổi tối hôm trước lăn lóc trên giường mãi không ngủ được. Ngồi thiền, xem các thể loại heart-breaking videos, ngắm mèo ngủ,… mãi mãi cũng không thể nào nhắm mắt. Cuối cùng, 3 giờ sáng thiếp đi, 5 giờ tỉnh rồi lại thiếp đi đến 7 giờ tỉnh hẳn và chuẩn bị “lên đường”.

Hơi không liên quan một tí là cứ đến ngày thi, trên đường từ nhà đến trường mà suôn sẻ, đến đoạn đèn giao thông thì đèn chuyển xanh, không tắc đường, không phanh gấp thì y rằng hôm ấy làm bài như CỨT. Còn phải hôm mà đã đi sát giờ, lại còn tắc đường, suýt đâm, tai nạn, các thứ các thứ thì bài thi làm ngon ơ. Không hiểu sao luôn.

Lần này. Chả phải thi thố gì cơ mà cứ có cảm giác nơm nớp, xen háo hức, xen bồn chồn. Vì sao? Vì nó quan trọng!

Xin visa thôi mà. Không được thì ở nhà, lại một mùa hè như bao mùa hè khác. Bố bảo: “Không phải lăn tăn!”

Nhưng mình  muốn đi lắm. Phải có cái gì đánh dấu cho cái thời khắc từ teen lên “ty” (twenty) chứ???

“May mắn” sao, sáng lao ra đường thì đường vừa tắc vừa nóng. Nắng chang chang. Lao ra đến chợ thì nguyên một chiếc xe tải to oạch chắn giữa đường. Rẽ. Suýt đâm mấy lần vì các mẹ đi chợ…

Điềm lành!

Và không nằm ngoài dự đoán, phỏng vấn gặp ngay một bác tây dễ mến dễ tính. Hỏi nhanh vài câu. Xong chốt cũng nhanh:

“Your visa is approved. Hope you have a great time in the US!”

Thế là xong! Tháng 8 này đi xuất khẩu lao động!

Letting this semester “fall” – Buông!

The thing is: I have so many things on my mind right now and they keep interfering my studying, my pure brain which should be used for Grammar, English, Literature and whatsoever associated with studying ONLY! (Poor little brain!)

This doesn’t happen very often. In other words, it RARELY happens since I find myself a thoughtless person. I don’t think much about anything, especially life. I’m easy-going, free and I get satisfied easily.

So, this semester is something I would call “an exception”. Numerous pieces of stuff are hanging on my shoulders, but not negatively. Those are actually my plans, my concerns about the future.

Recently I have asked myself tons of questions which I can’t answer it myself. I take out the time I should be using to cram for exams, to think about it. Then I ended up asking Google (sometimes Youtube). Look how stupid I am.

The good thing is what is going on in my mind makes me feel less stressful and almost care-free about the exams. I do know that if this continues, I’ll get into trouble with my low GPA. Still, I don’t care much. What happens will happen. Therefore, I’m going to let nature take its course.

Screw all the exams, screw my GPA, I have other fascinating things to think about.

Period!