Đã hơn một tháng nhưng con vẫn chưa thể tin được rằng mẹ không còn trên đời này nữa. Mẹ vẫn xuất hiện trong những câu chuyện đây đó của ba bố con. Con vẫn nhớ hàng ngày về nấu cơm cho mẹ. Con vẫn mời mẹ ăn cơm mỗi bữa. Con thỉnh thoảng vẫn mua cho mẹ thạch dừa mà mẹ thích…để đưa lên bàn thờ của mẹ.
Con là một đứa tâm linh và con tin rằng mẹ chỉ không ở cùng thế giới vật chất này với bố con con thôi, nhưng mẹ vẫn đang sống. Mẹ vẫn làm những thứ mẹ thích. Mẹ nghỉ ngơi nhiều hơn. Mẹ được về với mẹ của mẹ.
Hoặc hay ho hơn là ở một vũ trụ khác, mẹ vẫn khoẻ mạnh, vẫn ở bên bố con con. Và chắc ở vũ trụ đó, bố con con phụ mẹ nhiều hơn, mẹ không phải vất vả chăm lo gia đình. Mẹ nghỉ hưu và có thời gian tập yoga, mẹ đọc sách, mẹ vẫn nấu những món ăn ngon cho cả nhà, mẹ đi học ngoại ngữ và thỉnh thoảng đi du lịch cùng bố.
Dù mẹ ở thế giới nào, vũ trụ nào, con cũng chỉ mong mẹ được nghỉ ngơi, bình yên, mát mẻ. Con sẽ không bao giờ cầu xin mẹ phù hộ điều gì hết. Cả cuộc đời mẹ đã tận tuỵ chăm sóc bố con con, tới khi mẹ bị bệnh mẹ vẫn lo cho mọi người xung quanh. Con ước gì ngày trước mẹ ích kỷ một chút, nghỉ ngơi nhiều hơn một chút thì có lẽ mọi chuyện đã khác.
Mẹ à, mẹ hãy yên tâm nghỉ ngơi mẹ nhé. Cả nhà sẽ sống thật tốt và khoẻ mạnh. Có gì cứ để con lo, mẹ chỉ cần nghỉ ngơi thôi!