dear young artists,

dear young artists,

the world is harsh and judgmental. you may or may not listen to those critics but please do not stop creating. because, if it matters, i see you.

they say that you’re “unsophisticated” because you’re “inexperienced”. and it might be true. but for whatever being “inexperienced” means, your opinions, your feelings are valid. even if you haven’t seen all the shades that there are in the world, yet the one shade you see, you see it. and you paint it beautifully. in its truest form.

they say that you’re dreamy. that life is more than what you see from your window. and so be it. be the dreamy, the ambitious creator that you are. as your work is your very own point of views, people can bring their stained glass windows elsewhere. there will be ones (including me) interested in what you have to say, in the exact milestone that you’re at.

they say that you’re too dark and depressing. that you’re too sensitive. as if that’s a flaw. i don’t see nothing wrong in feeling deeply (the ability to feel deeply to be exact). i only see how much you have to share, if you want to. and if you do, i would love to feel it with you. whether all of it or part of it.

they say you cling too much to love, that life has more to offer. but all i see is you having the time of your life. you care about people. you love. you are able to love, purely and passionately. there is nothing more beautiful than love. and even if that love causes something in you. it is love.

they say you’re unoriginal. your work is unoriginal. or what they really intend is, your work echoes the human experience. you’re part of the collective consciousness. and from there you’re experimenting. you’re evolving. you’re creating what belongs to you and to many others.

i may be no body or i may be many. knowing that you are heard and you are appreciated. the world is harsh but it’s also worth exploring. i hope you find kindness and courage to keep creating, making and advocating for what you believe in.

sending much love ❤

anh

a gentle reminder

I reblog this to remind myself about the naturalness of things. As I tend to overanalyze and overgeneralize, especially in this turning chapter of my life – where new people enter, new relationships spring, it is easy to form judgements and sail into negative feels. The way to deal with this problem is to ground my mind and my heart with compassion and empathy, understanding that whatever the people do, they just want to be happy.

Trust people’s inner wisdom and their compass of happiness as much as you trust yours.

ăn vạ

nhiều khi tao muốn huỷ diệt cả thế giới và sự tồn tại của chính tao. tao không hiểu sao con người (tức là tao) có thể sống mà vờ như không biết chuyện gì đã, đang và sẽ xảy ra với cái cuộc đời thối nát này.

tưởng tượng chúng mày đang chơi một game nhập vai, và nhân vật, cốt truyện là kết quả của những lựa chọn xuyên suốt game. rồi đến một level nhất định, chúng mày nhận ra những cái chúng mày đã chọn khiến cho các chỉ số của nhân vật mất cân bằng, thế là chúng mày tắc mãi ở một nhiệm vụ. thì lúc này, chúng mày có restart và chơi lại từ đầu không?

là tao, restart hoặc đếch chơi nữa.

chỉ số kiên nhẫn của tao: 2/10. tao đang dần hết kiên nhẫn với bản thân, hết kiên nhẫn với game đời. quá nhiều đau thương và mất mát. tao giận bản thân vì đã chọn ngu. ngu từ lúc quyết định chọn chơi trò chơi cuộc đời.

tất nhiên là tao hiểu rằng sẽ có những lúc tao được trải nghiệm thứ gì đó hay ho làm tao muốn chơi game tiếp. nhưng ở entry này, tao cho phép tao được đối diện với sự hận thù. cụ thể ở đây là hận đời. tao cho phép bản thân được đi vào những ngóc ngách tối nhất của cuộc đời mình và hận.

tao hận những diễn biến cuộc đời mà ông trời ném cho tao như thể chỉ để tạo nút thắt cho câu chuyện. tao hận bản thân không đủ giỏi, đủ kiên nhẫn và minh mẫn để tháo cái thắt nút đó. và vì sao không đủ giỏi và minh mẫn để tự vực dậy? do bẩm sinh? do nuôi dạy? do xã hội? do…đời?

“nhờ” những diễn biến đó mà giờ hiện thân của tao là một tổ hợp các combo không thể tự huỷ diệt hơn: yếu đuối, nhạy cảm, nhút nhát, sợ hãi, sợ người, sợ việc, sợ thất bại, sợ bị ghét, sợ bị cướp lời, nói nhanh, nói lắp, tự ti, tự kỷ. và tao luôn cảm thấy mình như một đứa trẻ con bị đẩy vào thế giới của người lớn (hoặc thế giới của những đứa trẻ con giả vờ lớn).

bị đẩy vào đó thì có gì mà phải sợ? nhân sinh nghi ngờ nhau, lợi dụng nhau, tự hại nhau, hại luôn cả những sinh linh khác. là một level game mà ai cũng phải chơi để khẳng định vị trí của mình – vị trí (giai cấp) quyết định sự sống còn của mỗi cá thể và mọi thứ đều được quy đổi ra xu. nhiều lúc đi trong dòng người tao chột dạ rằng tao đang đi giữa một dòng những ẩn số mà không ai có thể đoán là họ sẽ làm gì tiếp theo. và ở cái thời đại ăn ngủ cùng điện thoại, tao luôn được nhắc nhở về sự tàn nhẫn và sức phá huỷ của con người.

bình thường tao sẽ cố kết thúc một blog entry bằng cái gì đó tươi sáng. nhưng lần này tao sẽ để đó. sự hận thù không có hồi kết. tao chấp nhận là hôm nay tao hận đời. còn ngày mai tao có hận hay yêu đời là việc của ngày mai. f*ck ngày mai.