nhiều khi tao muốn huỷ diệt cả thế giới và sự tồn tại của chính tao. tao không hiểu sao con người (tức là tao) có thể sống mà vờ như không biết chuyện gì đã, đang và sẽ xảy ra với cái cuộc đời thối nát này.
tưởng tượng chúng mày đang chơi một game nhập vai, và nhân vật, cốt truyện là kết quả của những lựa chọn xuyên suốt game. rồi đến một level nhất định, chúng mày nhận ra những cái chúng mày đã chọn khiến cho các chỉ số của nhân vật mất cân bằng, thế là chúng mày tắc mãi ở một nhiệm vụ. thì lúc này, chúng mày có restart và chơi lại từ đầu không?
là tao, restart hoặc đếch chơi nữa.
chỉ số kiên nhẫn của tao: 2/10. tao đang dần hết kiên nhẫn với bản thân, hết kiên nhẫn với game đời. quá nhiều đau thương và mất mát. tao giận bản thân vì đã chọn ngu. ngu từ lúc quyết định chọn chơi trò chơi cuộc đời.
tất nhiên là tao hiểu rằng sẽ có những lúc tao được trải nghiệm thứ gì đó hay ho làm tao muốn chơi game tiếp. nhưng ở entry này, tao cho phép tao được đối diện với sự hận thù. cụ thể ở đây là hận đời. tao cho phép bản thân được đi vào những ngóc ngách tối nhất của cuộc đời mình và hận.
tao hận những diễn biến cuộc đời mà ông trời ném cho tao như thể chỉ để tạo nút thắt cho câu chuyện. tao hận bản thân không đủ giỏi, đủ kiên nhẫn và minh mẫn để tháo cái thắt nút đó. và vì sao không đủ giỏi và minh mẫn để tự vực dậy? do bẩm sinh? do nuôi dạy? do xã hội? do…đời?
“nhờ” những diễn biến đó mà giờ hiện thân của tao là một tổ hợp các combo không thể tự huỷ diệt hơn: yếu đuối, nhạy cảm, nhút nhát, sợ hãi, sợ người, sợ việc, sợ thất bại, sợ bị ghét, sợ bị cướp lời, nói nhanh, nói lắp, tự ti, tự kỷ. và tao luôn cảm thấy mình như một đứa trẻ con bị đẩy vào thế giới của người lớn (hoặc thế giới của những đứa trẻ con giả vờ lớn).
bị đẩy vào đó thì có gì mà phải sợ? nhân sinh nghi ngờ nhau, lợi dụng nhau, tự hại nhau, hại luôn cả những sinh linh khác. là một level game mà ai cũng phải chơi để khẳng định vị trí của mình – vị trí (giai cấp) quyết định sự sống còn của mỗi cá thể và mọi thứ đều được quy đổi ra xu. nhiều lúc đi trong dòng người tao chột dạ rằng tao đang đi giữa một dòng những ẩn số mà không ai có thể đoán là họ sẽ làm gì tiếp theo. và ở cái thời đại ăn ngủ cùng điện thoại, tao luôn được nhắc nhở về sự tàn nhẫn và sức phá huỷ của con người.
bình thường tao sẽ cố kết thúc một blog entry bằng cái gì đó tươi sáng. nhưng lần này tao sẽ để đó. sự hận thù không có hồi kết. tao chấp nhận là hôm nay tao hận đời. còn ngày mai tao có hận hay yêu đời là việc của ngày mai. f*ck ngày mai.