Throw Back Sunday

IMG_20160813_123729.jpg

While browsing facebook today, I pumped into a viral article about how Harvard students study as if it were the last day of their lives.

At first, I felt ashamed of myself for not being hard-working enough, since I was scrolling down the mobile screen instead of reading books.

But as soon as I realized the big fact that I was at Harvard, my brain amazingly drew me back to the most beautiful memories of my last summer in the U.S.

america-havard

Yes! I WAS AT THE LEGENDARY HARVARD UNIVERSITY!

Even until now, it still seems extremely surreal to me.

Way back before the trip, in my world, America, NYC, Boston or Harvard had only existed inside the TV frame, books and in my dream. Since I was small, I have always known that my family is nothing more than a middle-class family in a poor country, which means we are only able to live and save some within our “Vietnam Dong-zone“. Therefore, at that time, traveling abroad, especially the U.S was really a lux, not to mention we all know how difficult it is for a foreigner to get inside the U.S. borders.

Fortunately, I found out about a volunteer project that would cover everything including the living expenses, accommodation for the volunteers. I signed up for it. And after a couple of months, I was in America, all by myself. That’s how I got to the dream land.

I spent one month of summer in the country, met lots of cool people, learned various things and bought a lovely poncho. Above all, I set foot in the Harvard University, took a tour. My mind was completely blown away.

boston

Now that I’ve come back, back to the repeated tiresome days, I have never stopped reminiscing about the last summer. It has really triggered my love for traveling, my hunger for another genuine adventure. That’s why I’ve constantly started my plan of traveling around the world. Simply, I’m now bearing this thought to myself: “I’ve been to the hardest, furthest country so why I can’t go to nearer ones?!”

Anyways, my next destination is Thailand. I’m working my ass off for it, saving every penny I could to bring my plan into practice, which is to travel to at least one country every single year.

Simple as that, a poor student who still lives under the same roof with her parents, thinks she can travel around the world. How about you? Have you embarked on your own journey?

Another plan on the go

It’s not that I’m studying German and about to study Masters in Germany (though this is quite a surprise to some people who haven’t acknowledged it). The plan I’m about to reveal is completely a different thing, which has nothing to do with my study, my career, but simply my enjoyment of life.

Let’s go back to my trip to America which I truly enjoyed to every single moment. That was my first time travel aboard and first time travel alone. The excitement, the nervousness and a little of fear pushed me back a bit, yet made the whole trip so incredible. I felt as if  I was a child with a curious mind, discovering the beauty of life. It was not until that trip did I realize how much I loved traveling.

Therefore, I can’t wait long for another trip to come. I have to do something about it. I have to take action immediately. That’s why I’m writing this to inform ones who care that: I AM GOING TO THAILAND NEXT SUMMER!

Actually, this is not an informing note. It’s a declaration of my determination, as a start for the whole plan.

From now on, every single month, I will extract 500,ooo Dongs from my very limited salary which I earn while working as a private tutor and put it in the fund called “SAVINGS FOR THAI DREAM” (it sounds lame, I know). I have about 9 months until next summer and I need at least 5 million Dongs in total in order to make the trip happen. So besides the 500,ooo Dong part, I will also seek for other jobs to get paid as much as possible. The more, the merrier!

So, please pray for me and my fund. If you can donate some, it would be even more fantastic! Yet, I want this Thai dream to be my self-earned trip but at the end it doesn’t matter, me being at Thailand is already a wonderful thing.

Few words after the first big trip

2:40 AM, Sept 2, 2016

One month was over and now I am back for my family, school, and my monotonous life. But guess what? I ain’t back to the same old me.

I am not talking about how mature I am growing out to be or how confident I am after this trip (’cause I am not, obviously). What I want to say is the spaces in my heart and my mind which were taken by the friends, the memories I’ve had after that one month. In other words, my soul has been much more fulfilled.

Perhaps, one month seems too short to deeply feel anything. But to me, it was, somehow, enough for different people from different walks of life to get closer, much much closer than we thought actually. Moreover, those memories we shared together have grown to be an important part of us. This “extra part” is the difference I am talking about.

Time flies, but memories stay…

No one will understand how hard I was trying to hold my tears when saying good bye. Because deep down I know that if I start to cry, it won’t stop.  And at the moment, when I am sitting here writing this, the tears just keep pouring down my face as I am pathetically sniffling.

leaves at SH

At Stanton Home

I really miss you guys! Hopefully, we could meet again in the future! You guys is now officially one of the motivations for me to work hard, earn myself a trip around the globe to get to your places.

SH.jpg

Heart-warming moment!

And as time flies like it always does, please don’t forget me…

“Your visa is approved. Hope you have a great time in the US!”

Cả buổi tối hôm trước lăn lóc trên giường mãi không ngủ được. Ngồi thiền, xem các thể loại heart-breaking videos, ngắm mèo ngủ,… mãi mãi cũng không thể nào nhắm mắt. Cuối cùng, 3 giờ sáng thiếp đi, 5 giờ tỉnh rồi lại thiếp đi đến 7 giờ tỉnh hẳn và chuẩn bị “lên đường”.

Hơi không liên quan một tí là cứ đến ngày thi, trên đường từ nhà đến trường mà suôn sẻ, đến đoạn đèn giao thông thì đèn chuyển xanh, không tắc đường, không phanh gấp thì y rằng hôm ấy làm bài như CỨT. Còn phải hôm mà đã đi sát giờ, lại còn tắc đường, suýt đâm, tai nạn, các thứ các thứ thì bài thi làm ngon ơ. Không hiểu sao luôn.

Lần này. Chả phải thi thố gì cơ mà cứ có cảm giác nơm nớp, xen háo hức, xen bồn chồn. Vì sao? Vì nó quan trọng!

Xin visa thôi mà. Không được thì ở nhà, lại một mùa hè như bao mùa hè khác. Bố bảo: “Không phải lăn tăn!”

Nhưng mình  muốn đi lắm. Phải có cái gì đánh dấu cho cái thời khắc từ teen lên “ty” (twenty) chứ???

“May mắn” sao, sáng lao ra đường thì đường vừa tắc vừa nóng. Nắng chang chang. Lao ra đến chợ thì nguyên một chiếc xe tải to oạch chắn giữa đường. Rẽ. Suýt đâm mấy lần vì các mẹ đi chợ…

Điềm lành!

Và không nằm ngoài dự đoán, phỏng vấn gặp ngay một bác tây dễ mến dễ tính. Hỏi nhanh vài câu. Xong chốt cũng nhanh:

“Your visa is approved. Hope you have a great time in the US!”

Thế là xong! Tháng 8 này đi xuất khẩu lao động!

Một cú hích đau (đau phết đấy!)

Học kỳ 2 năm 2, một học kỳ mà mọi thứ có vẻ dễ thở hơn rất nhiều với mình. Trên trường, chuyện học hành “có vẻ” suôn sẻ hơn kỳ một. Tiếng Anh chuyên ngành không còn đáng sợ, điểm giữa kỳ Listening và Speaking ổn (mong Reading cũng ổn). Đến công việc thì có kha khá tin vui. Kiếm được công việc mới, rồi nghỉ sau một tháng vì lịch học không cho phép. Nhưng vẫn khá hài lòng vì mình không ra về tay trắng hay bị sa thải do bất tài. Sau đấy là còn 2, 3 job offers mà mình đang phân vân không biết có nên “chiến tới” không vì mùa thi cử đã “sát đít”.

Mọi thứ cứ trôi qua như thế. Đầu óc cứ bay bay, chơi vơi, lưng chừng. Không có cái gì ổn định và chắc chắn cả.

Tính mình vốn hiền hiền, dễ hài lòng và ít tham vọng. Chỉ thỉnh thoảng hứng lên vì nhìn bạn nhìn bè thấy mình kém cỏi nên xông pha chiến trường thôi. Vì thế sau khi đã đạt được một số mục tiêu, mình hay có xu hướng “nằm nghỉ”, nằm mãi nằm mãi. Tuổi còn trẻ mà hay nằm như vậy thì cực kỳ nguy hiểm. Nằm thì dễ bị “ngủ quên”. Một tuổi trẻ “ngủ quên” là một tuổi trẻ chết!

Và hôm nay, trong lúc mình đang lim dim như thế thì: ĐIỂM VỀ!

Môn Văn học Anh – Mỹ. Đề bài giữa kỳ là phân tích nhân vật Milverton trong Sherlock Holmes. Và đương nhiên, viết bằng tiếng Anh. Lúc bắt tay vào viết mình háo hức lắm. Lâu lâu mới lại có dịp được kiểm chứng kỹ năng Writing sau tháng trời làm content writer cho công ty. Mình lên dàn bài, lên kế hoạch viết trong mấy ngày để tránh cảnh vắt chân lên cổ chạy marathon cùng deadline. Mình tham khảo, lập hẳn tên folder các files sưu tầm là “CAM project”. Mọi thứ đều chu đáo và bài bản. Đầu tư như thế, chỉ mong thành quả sẽ xứng đang với công sức bỏ ra thôi. Hi vọng là ít ra cũng bằng bạn bằng bè cho đỡ tủi.

Vậy mà đến khi nhận được file pdf bảng điểm, thật sự thật sự rất thất vọng với bản thân. Các bạn đều hơn mình ít nhất 1 điểm, đều ở ngưỡng cao cả. Chỉ muốn khóc thật to thành tiếng nhưng không rơi nước mắt nổi. Thấy bản thân trước giờ hão huyền quá rồi. Đến một bài essay còn không đạt nổi điểm B thì mơ tưởng gì đến nghề copywriter, cái nghề “sống với những con chữ”. Rồi nhìn vào đứa điểm cao nhất lớp thì nhận ra rằng: Đúng là mình vẫn còn thiếu sót quá nhiều. Mình không hay đọc như người ta, mình chưa bao giờ có bài viết đăng báo, chưa bao giờ tham gia team Truyền thông ở một sự kiện nào. Và hơn cả, mình không có đam mê…

Một cú hích đau nhưng đáng và đúng lúc!

Bây giờ là lúc phải sắp xếp lại cuộc sống. “Chắc chắn” và “ngăn nắp”. Đây sẽ là 2 từ khóa cho thời gian sắp tới của mình!

 

Chuyện ganh đua và áp lực “hữu hình”

Đợt này lại có dấu hiệu của bệnh lười.

Thật ra mình vẫn làm bài tập đầy đủ, đi học không sót buổi nào, đến lớp vẫn rất tập trung nghe giảng, rồi ghi chép các thứ các thứ. NHƯNG ngoài mấy việc đó thì mình chẳng làm gì hết.

Nói nghe ra thì có vẻ mâu thuẫn. Thực ra, mình là tuýp người lười chảy thây, ghét học ghét làm nhưng cái gì cũng muốn. Lại thêm tính ganh đua hay đố kỵ nên nhìn chúng nó giỏi, chúng nó ra vẻ “bận bịu” thì ghét lắm.  Đâm ra nhiều lúc đó lại thành thứ mà người đời gọi là ĐỘNG LỰC. Có động lực thì lười đến mấy cũng thành chăm chỉ hết!

Trong vài tháng đổ lại thì chưa thấy “động lực” nào hết, hòa thuận vui vẻ với các bè lắm. Thấy chúng nó cũng như mình, có khi lại còn kém hơn tẹo. Rồi mình cũng bận bịu việc nọ việc kia và chẳng có thời gian đâu mà nghĩ đến chuyện thi đua phấn đấu. Nói chung là tự hài lòng với bản thân.

Vậy mà  gần đây (cụ thể là tuần trước), tự nhiên đâu ra lắm bè “vui tính” thế. Chắc trước giờ chúng nó vẫn thế, chỉ có mình là không để ý, không “chăm” lướt facebook như trước (vì bận mà :>). Các bè ấy có cái trò như này: ngày đếch nào cũng share lấy share để các kiểu bài báo tiếng Anh về chính trị. Share làm cái đếch gì thế? Mấy bài viết thì xàm quá là xàm đi. Toàn những cái tin phổ thông. Thế là đầu óc thiển cận của mình chả nghĩ tốt đẹp về ai bao giờ, “nhảy bổ vào kết luận”: Chắc nó muốn cả thế giới biết nó chăm chỉ và hàn lâm đây mà, kiểu “em có học, em đọc báo tiếng Anh và điều em quan tâm là Chính trị!“.

Nói thế thôi chứ cứ gặp phải mấy bài share như thế sốt ruột lắm. Rõ ràng là chúng nó cũng rất cầu tiến. Chúng nó vừa học, vừa đọc thêm như thế thì đương nhiên kiến thức sẽ sâu rộng hơn đứa chỉ biết ngồi lớp ghi chép như mình rồi. Thế là: “Ừ, share đi! Tớ đọc hết!”.

Rồi lại có cả thể loại “khoe chiến tích”. Toàn là những “hàng khủng” cả. Tất cả là nhờ cái trò Ngày này năm ấy của facebook! Damn it!

Rồi mình cũng vô tình biết được điểm của đứa nọ cao như thế nào.

Tựu chung lại tất cả tạo thành một thứ áp lực mà mình nhìn thấy được. Nó khiến mình cảm thấy bé nhỏ, tự ti. Mình cần cố gắng nhiều hơn nữa để không giậm chân tại chỗ.

Đó, rõ ràng, nếu chỉ dừng lại ở học và làm bài tập trên lớp là chưa đủ, là LƯỜI. Phải chỉnh đốn lại thôi! Cũng may mà thức tỉnh sớm. Cảm ơn các bè nhé!

shutterstock_278606594

A Little Step

“Stop thinking and take action!”

It was what I remembered the most from a talk show, the only talk show I’ve ever joined when I was a freshman because of its tempting tea break.

Well, admittedly, somehow it was quite helpful. Thanks to the speaker, I had first ideas of what recruiters need from a candidate, especially when it comes to the question: What makes you different from other candidates?

This question made me think for a few minutes. And all I could list out was common characters that everyone has. Then I started to feel nervous, realizing how “blurry” I was. I worried about my future.

But wait!

He continued: “Can’t think of any? Then go exploring yourself!”

How?

“Experience! Stop thinking and take action!”

YES! I listened to him and took action. I joined all kinds of activities, projects. However, those activities didn’t help much in the finding. They only brought me friends and some random certificates. That was how my first year ended.

Moving to the second year, my peers had already had jobs, ranging from tutors to waiters, waitresses or sale people. I was left with two bare hands. Therefore, I knew I was going the wrong direction. “Now, it’s not about how active you are, instead, how much money you make!”

Consequently, I filled my schedule with any part-time jobs I could think of. I worked as an English private tutor, a sale person. Everything was pretty much ok. However, I ended up questioning myself about the relevant of those jobs with my major. Still, I got nothing.

So I had to switch my aim of seeking for a job. Again.

Back to the present, I am working as an online translator for a media company and an English content writer for a marketing company at the same time. I know what I need: professional experiences.

Hope I am on the right track. There is nothing certain but I do believe that I am taking small, stable steps towards my future. There might be looming failure but that’s a part of life we need to conquer and grow up.

So, keep moving!

Phải sống lại!

Hôm nay lướt facebook, mình vấp phải một bài viết của anh nhà báo nọ (quên xừ tên rồi). Đại ý là về tấm hình Mark Zuckerberg trong buổi ra mắt kính Gear 360, khi mà mọi khách mời đều đeo cái kính chết tiệt ấy còn Mark thì không! Liên tưởng rộng hơn, trong khi cả thế giới ngốn thời gian vào facebook, Mark vẫn hưởng thụ cuộc sống một cách đúng nghĩa nhất. Và điều làm mình ngứa ngáy nhất, rằng anh không chỉ nắm trong tay thông tin của tất cả users, từ việc học ở đâu, nhà có bao nhiêu người, đang làm gì, đang cặp bồ với ai. Anh còn nắm giữ THỜI GIAN của họ. Và hàng ngày chúng ta trả lời câu hỏi: “Bạn đang nghĩ gì?” như một nghĩa vụ với “đấng toàn năng”.

Đọc đến đây, đúng là phải nghĩ lại thật! Nhưng chưa nghĩ vội, mình đọc tiếp. Anh nhà báo tiếp tục xoáy sâu vào việc con người đang dần trở thành nô lệ cho công nghệ, rằng chúng ta đang dần để trôi đi mất “quality time” với gia đình, bạn bè và cũng như “quality time” cho chính mình.

Vậy là chưa kịp nghĩ thì anh nhà báo đã nghĩ hộ mình mất rồi. Chưa bao giờ đọc được một bài viết thuyết phục như thế này. Vấn đề cũ nhưng cách tiếp cận mới. Và chắc cũng do một phần dạo gần đây chính mình cũng đang lãng phí thời gian vào mạng xã hội. Gần đây nhất, 5′ trước khi đọc được bài viết thì mình đã nhốt mình trong cái “tủ nước” (water closet), cắm mắt vào màn hình điện thoại, tay lướt lướt bất chấp mang tiếng bị táo bón.

Thế nên, phải sống khác thôi. Ít nhất là vài ngày =))) có nhiều việc khác đáng làm hơn là cắm mặt vào điện thoại mà. Ví dụ như cắm mặt vào máy tính, TV chẳng hạn :v

Viết đến đây nhớ ra còn một đống việc đang chờ! Damn it!

Dự định và những kế hoạch “cứng”

Ngân nga vài dòng về những tuần đầu của học kỳ mới, năm mới.

Một chữ thôi: MỆT

Mệt vì bận lắm, vất vả lắm. Nhưng vì ai mà bận? Chả đổ tội được cho ai.

Chính mình chọn tiếp tục học tiếng Pháp các sáng 3, 5, 7. Cũng chính mình là đứa đăng ký học IELTS vào các sáng 2, 4, 6 còn lại. Rồi thêm cả 2 part-time jobs dở dang và bài tập lớn nhỏ trên lớp. Tất cả nó bó lại thành một “cục”, trồng chéo lên nhau. Thế là lúc nào cũng bận. Bận là mệt!

Nhưng mình có “ánh sáng cuối đường hầm”. Mình có các dự định, kế hoạch phải nói là “cứng” cho tuổi 20 này. Chúng nó “cứng” vì nó cứng, tức là mình kiên quyết, chắc chắn thực hiện. Căn bản sống 20 năm trên đời nhưng tủi thân vô cùng. Ngày sinh nhật để private nên ngoài 2 đứa bạn thân và gia đình, CHẢ AI QUAN TÂM. Nên nhất quyết phải hiện thực hóa ước mơ trong cái năm lịch sử này. Ước mơ XUẤT NGOẠI!

Đang trong quá trình chuẩn bị thôi nhưng chuyến đi lần này 100% sẽ được thực hiện. This is the only thing that keeps me alive this semester! Nên có mệt đến mấy cũng phải cố sống!

Nào, sống tiếp thôi! (Ít nhất là cho hết năm nay)

Ahihi

Khai “phím” đầu năm Bính Thân

Hừm

Tết năm nay không có được vui như mọi năm. Từ những ngày cận kề Tết mình đã “vô cảm” rồi. Không háo hức, không mong chờ. Nếu có háo hức, có mong chờ thì cũng là háo hức mong chờ cái sự “nghỉ”, được nghỉ là sướng, thế thôi. Chứ Tết? Meh.

Căn bản là mấy ngày cuối đi học đã được cô Kiều Hương lì xì cho một suất thuyết trình môn Grammar ngay sau Tết. Trung tâm GLN cũng khéo báo “tin vui” khóa IELTS đẩy lịch học sớm hơn 2 ngày. Được cả L’espace cũng hùa theo, xếp lịch kiểm tra lên lớp ngay khi đợt nghỉ Tết kết thúc. Thế là hết mong chờ. Hai tuần nghỉ Tết thành 2 tuần ôn thi và chuẩn bị thuyết trình.

Tết năm nay không có không khí còn vì bác Bắc, anh trai bố bị ốm phải lên Hà Nội nằm viện. Dịp mọi người quây quần, sum họp thì bác phải xa gia đình ở quê lên đây chữa trị. Suốt mấy ngày Tết nhà mình ngoài này chỉ có đi đi lại lại từ nhà đến bệnh viện, rồi từ bệnh viện về nhà để trông nom bác, mang cơm mang nước. Ngày 30 bác vẫn phải nằm đó, bố mình là người thân nhất của bác ngoài này, bố lại là bác sỹ nữa nên đương nhiên không được về nhà mà ở lại viện chăm bác hôm giao thừa. Ở nhà mẹ cũng vất vả, xoay đi xoay lại hai nhà, nấu cỗ cúng kiếng các kiểu, song lại phải trăm trăm nấu cho đúng giờ để hai chị em mình mang cơm lên cho bố với bác.

Nói chung mấy ngày hôm nay chỉ thấy loay hoay, chạy đi chạy lại vất vả, hôm nào cũng mệt bở hơi tai đến tận 10 giờ đêm mới dọn dẹp xong để đi nghỉ. Ai cũng mệt, ai cũng cau có. Mồng 1 mà mình đã bị mắng liên tục, nhìn mặt bố mẹ mệt mỏi, cau có đâm ra cũng không vui nổi.

Dù sao thì…

Vẫn phải lạc quan, làm những điều cần làm. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thỏa nếu chúng được sắp xếp ổn thỏa. Ngày đầu năm có buồn, có lộn xộn, có vất vả thật đấy nhưng không có nghĩa là cả năm sẽ như vậy. Không được mê tín quá, “vạn sự khởi đầu nan” chỉ khi mình giữ cái tư tưởng chán trường cả năm thôi. Số phận mình, việc mình làm là do mình quyết định. Phải nghĩ như vậy! Phải nghĩ như vậy!

Suy cho cùng là cách mình nhìn nhận vấn đề.

Nào năm mới, kế hoạch mới, con người mới!

2016, I’ll be nicer!!!!