[Day 205] Why does Vietnam hold national day of mourning for Fidel Castro?

Here is my super quick answer:

Considering what I got from Vietnamese media, during the Vietnam war, Cuba, which was under Fidel Castro’s regime, gave Vietnam troops the assistance which was believed to be “valuable”, “timely” and “effective”. The country even celebrated the day of Vietnam’s victory as they had hailed: “For Vietnam, we are ready to devote our blood.” Not to mention both are socialist countries and they have remained close-knit relations for more than 50 years.

So I guess it’s rather reasonable for Vietnam to hold a national day of mourning for Fidel Castro in return.

Chuyện chỗ học tiếng Đức

Tối thứ sáu, thay vì lên lớp học như mọi khi thì mọi người tập trung dưới Hội trường để văn nghệ liên hoan bánh kẹo xúc xích Việt-Đức mừng lễ Giáng sinh. Và tất nhiên, có tiết mục Weihnachtsmann (a.k.a Santa Claus) phát quà. Weihnachtsmann là thầy người Đức nói tiếng Việt siêu sõi và siêu đẹp trai. Chưa kể vụ xỏ 1 bên tai 2 khuyên cực ngầu.

15623970_360705577618948_4601563716813586432_n1

Vâng, giữa “vô vàn” những món quà khác thì số phận tặng mình một CON LỢN ĐẤT MÀU HỒNG!

Và món quà mình nhận được là con lợn đất này đây. Vâng, giữa vô vàn nhưng món quà khác, nào sổ nào bút nào cốc nào vở thì mình được một CON LỢN ĐẤT MÀU HỒNG! Ngay khi mở quà thì mình lập tức phản ứng theo cái kiểu “ghét nhất màu hồng”, “sao lại là lợn”. Mọi người ngồi cùng bàn cũng cười phá lên: “Ôi, hợp cậu đấy!” Rồi chẳng ai bảo ai, lần lượt từng người chuyền tay nhau con lợn, thả vào cái khe bé tí đằng mông lợn đất mấy đồng xu, mấy tờ tiền lẻ 1K, 2K. Bắt đầu từ anh A (anh già nhất hội và cũng tốt bụng nhất hội nhưng em không nhớ tên) đưa mình đồng xu của 1 nước châu Á mà mình cũng không nhớ tên. Mình chỉ biết gật gật cảm ơn.

“Con lạy ông đi qua lạy bà đi lại…”

“Nhớ buổi cuối mang lợn đi đập để cả lớp liên hoan nhé!”

“Ơ?”

Thật sự, cho đến tận lúc về nhà mình vẫn không hiểu động cơ của mọi người khi tự nguyện đút tiền vào lợn của một đứa ất ơ mà họ mới nói chuyện từ 1-2 tiếng trước. Có lẽ họ đang say vì cốc rượu nồng hương quế? Có thể vì họ đang vui? Vì “phong trào”? Hay có phong tục tập quán gì đấy mà mình chưa biết?

Dù sao thì tối nay là một buổi tối khá vui vẻ (mặc dù về nhà soi gương thấy có thức ăn mắc ở niềng răng tự bao giờ). Mọi người tốt bụng, dễ mến, và hơn hết là họ nhìn-thấy-mình.

#christmasgift #noel #warmday #VDZ

Throw Back Sunday

IMG_20160813_123729.jpg

While browsing facebook today, I pumped into a viral article about how Harvard students study as if it were the last day of their lives.

At first, I felt ashamed of myself for not being hard-working enough, since I was scrolling down the mobile screen instead of reading books.

But as soon as I realized the big fact that I was at Harvard, my brain amazingly drew me back to the most beautiful memories of my last summer in the U.S.

america-havard

Yes! I WAS AT THE LEGENDARY HARVARD UNIVERSITY!

Even until now, it still seems extremely surreal to me.

Way back before the trip, in my world, America, NYC, Boston or Harvard had only existed inside the TV frame, books and in my dream. Since I was small, I have always known that my family is nothing more than a middle-class family in a poor country, which means we are only able to live and save some within our “Vietnam Dong-zone“. Therefore, at that time, traveling abroad, especially the U.S was really a lux, not to mention we all know how difficult it is for a foreigner to get inside the U.S. borders.

Fortunately, I found out about a volunteer project that would cover everything including the living expenses, accommodation for the volunteers. I signed up for it. And after a couple of months, I was in America, all by myself. That’s how I got to the dream land.

I spent one month of summer in the country, met lots of cool people, learned various things and bought a lovely poncho. Above all, I set foot in the Harvard University, took a tour. My mind was completely blown away.

boston

Now that I’ve come back, back to the repeated tiresome days, I have never stopped reminiscing about the last summer. It has really triggered my love for traveling, my hunger for another genuine adventure. That’s why I’ve constantly started my plan of traveling around the world. Simply, I’m now bearing this thought to myself: “I’ve been to the hardest, furthest country so why I can’t go to nearer ones?!”

Anyways, my next destination is Thailand. I’m working my ass off for it, saving every penny I could to bring my plan into practice, which is to travel to at least one country every single year.

Simple as that, a poor student who still lives under the same roof with her parents, thinks she can travel around the world. How about you? Have you embarked on your own journey?

Fidel Castro passed away leaving the world in mourning or relief?

(This was written on Nov 26, 2016)

5a18fc02-a3a0-47d1-aaa6-a7a7a2cddf66

Today was just a typical Saturday. I got up late, helped around my parents’ house and then went shopping. Everything was going on just fine. Then as soon as I finally had some time to get back to my bed, I went on Facebook to see what was going on in the world.

As I was stalking my crush’s timeline, I saw one of his status which was posted 2 minutes previously, mentioning Fidel Castro. His words for Fidel seemed to be not really serious.

He said something about Fidel Castro and the mannequin challenge in the sky. (I was about to quote his status but he deleted it)

At that time, I didn’t know much about Fidel Castro though I live in a communist country, that had been receiving lots of help from Cuba in the past. (I know, I am that kind of ignorant person. But hey, at least I’m trying to not be one)

Now Fidel Castro is all over the media. The more I get to know about him, the more I understand why the news is talking so much about him, or why my crush had to delete his status.

“That is because Fidel Castro had a great influence over the communist countries as well as some other parts of the world. His will was not only revolving around the communist party but also around the true values of humanity. Castro dedicated his whole life, fought every inch of his fiber for the people. A truly great man, he deserves our utmost respect.”

I wrote this before I found out about the criticism of Castro being a dictator.

Again! I was NOT critical AT ALL.

Let’s break this down a little. From my country’s perspective, Fidel Castro is beyond goodness. He helped Cuba have its days with unbelievable policies on health care, taxes and such. Cubans view him as a hero of the country. And he was also a hero of the communist community. But to Trump, to Americans and a part of Cuba’s population, he was nothing more than a dictator when he built up the repressive system of killing thousands of people including Cubans.

So the fact that his death has been all over the news is probably due to him being a controversial historic figure. And why my crush’s facebook status disappeared? I guess he deleted it because he touched on a sensitive issue. But I quite doubt this since he is American and most of Americans think Castro is a dictator. I mean, I’m not sure.

At the end of the day, Fidel Castro is just a human being. He has his lightbulb moments and also his not-so-wise ones. Perhaps, he is not that bad as many people think he is. Sometimes it’s just hard to please everyone. He was willing to sacrifice some in order to reach the big goal. I truly think that is what he did.

Since he passed away at the age of 90, many people are very confused about how they should react. I am too. This is completely normal (right?). I’m just being critical.

So what’s my lesson from this event?
Read more, many more about historic figures!

P/S: November, specifically since the Black Friday, has been full of dramas and horrible news. What the hell is going on???

Another plan on the go

It’s not that I’m studying German and about to study Masters in Germany (though this is quite a surprise to some people who haven’t acknowledged it). The plan I’m about to reveal is completely a different thing, which has nothing to do with my study, my career, but simply my enjoyment of life.

Let’s go back to my trip to America which I truly enjoyed to every single moment. That was my first time travel aboard and first time travel alone. The excitement, the nervousness and a little of fear pushed me back a bit, yet made the whole trip so incredible. I felt as if  I was a child with a curious mind, discovering the beauty of life. It was not until that trip did I realize how much I loved traveling.

Therefore, I can’t wait long for another trip to come. I have to do something about it. I have to take action immediately. That’s why I’m writing this to inform ones who care that: I AM GOING TO THAILAND NEXT SUMMER!

Actually, this is not an informing note. It’s a declaration of my determination, as a start for the whole plan.

From now on, every single month, I will extract 500,ooo Dongs from my very limited salary which I earn while working as a private tutor and put it in the fund called “SAVINGS FOR THAI DREAM” (it sounds lame, I know). I have about 9 months until next summer and I need at least 5 million Dongs in total in order to make the trip happen. So besides the 500,ooo Dong part, I will also seek for other jobs to get paid as much as possible. The more, the merrier!

So, please pray for me and my fund. If you can donate some, it would be even more fantastic! Yet, I want this Thai dream to be my self-earned trip but at the end it doesn’t matter, me being at Thailand is already a wonderful thing.

“Sợ quá! Không biết sau này làm gì?”

Dạo gần đây cứ mỗi lần chúng tôi ngồi xuống bàn sự đời với nhau thì chủ đề Sau này ra trường làm gì? lại được đem ra, dù cuộc đàm đạo đó có bắt đầu từ đâu.

Từ trước tới nay, câu chuyện về sự nghiệp, tương lai không phải là chưa bao giờ được nhắc đến. Chỉ là đến thời điểm này, tần suất xuất hiện của nó trong các cuộc hội thoại tăng lên đáng kể, và cách nó được nhắc đến, hay bàn luận cũng thay đổi.

“Lo quá! Đến bây giờ vẫn chưa biết sau này làm gì?!?”

Vẫn là những câu ca thán về sự không chắc chắn. Cũng dễ hiểu. Đã bao giờ có ai chắc chắn 100% về mình ở thì tương lai?

Nhưng cái khác ở đây là chúng tôi xoáy sâu hơn vào sự mơ hồ ấy. Chúng tôi nhìn vào thực tế, vào những thứ mình đang có và tự hỏi: với những thứ này trong tay, rồi mình sẽ đi về đâu?

Ngày trước, những lời nói về tương lai ấy có vẻ được buông ra 1 cách dễ dàng hơn, có gì đó hơi vô nghĩ 1 tí, nhất là lúc năm nhất, khi chúng tôi còn chưa chắc chắn về hiện tại, hay về chính bản thân mình để có thể đưa ra bất cứ dự đoán gì về số phận. Khi ấy, than thở vậy thôi nhưng thật ra cũng không chắc là mình có cần lo lắng cho tương lai không. Hầu hết, chúng tôi dành thời gian để tự nghi vấn bản thân, tự hỏi liệu mình có những khả năng gì, và mình thực sự muốn làm gì.

Bây giờ, khi những câu hỏi về bản thân ấy đang bắt đầu có câu trả lời, chúng tôi có thêm dữ kiện để bắt đầu lên kế hoạch, dự đoán về tương lai. Tiếp đó là sự mâu thuẫn giữa những thứ mình muốn làm và thứ mình có thể làm.

“Tớ muốn làm công tác xã hội nhưng với bằng cử nhân tiếng Anh thì tớ chỉ có thể…”

Rồi có những người có quá nhiều lựa chọn, nhưng lại không biết mình muốn làm gì.

“Làm ở đâu cũng được nhưng tớ vẫn chưa biết mình muốn theo nghề gì?!”

Người có ít lựa chọn thấy ghen tị với người có nhiều hơn, và người có nhiều lựa chọn lại chỉ mong mình có ít đi cho dễ lựa.

Dần dần, càng gần đến ngày ra trường thì sự mơ hồ ấy nó không đơn giản là nỗi lo nữa. Nó biến thành nỗi sợ hãi. Để bây giờ, cứ mỗi lần nhắc đến chuyện gì đó ở thì tương lai:

“Sợ quá! Không biết sau này làm gì?”

 

Few words after the first big trip

2:40 AM, Sept 2, 2016

One month was over and now I am back for my family, school, and my monotonous life. But guess what? I ain’t back to the same old me.

I am not talking about how mature I am growing out to be or how confident I am after this trip (’cause I am not, obviously). What I want to say is the spaces in my heart and my mind which were taken by the friends, the memories I’ve had after that one month. In other words, my soul has been much more fulfilled.

Perhaps, one month seems too short to deeply feel anything. But to me, it was, somehow, enough for different people from different walks of life to get closer, much much closer than we thought actually. Moreover, those memories we shared together have grown to be an important part of us. This “extra part” is the difference I am talking about.

Time flies, but memories stay…

No one will understand how hard I was trying to hold my tears when saying good bye. Because deep down I know that if I start to cry, it won’t stop.  And at the moment, when I am sitting here writing this, the tears just keep pouring down my face as I am pathetically sniffling.

leaves at SH

At Stanton Home

I really miss you guys! Hopefully, we could meet again in the future! You guys is now officially one of the motivations for me to work hard, earn myself a trip around the globe to get to your places.

SH.jpg

Heart-warming moment!

And as time flies like it always does, please don’t forget me…

How I get depressed these days or any other day

Yeah

Obviously, I’m gonna grumble about studying, grades and school stuff!

I mean, what else can I talk about when I’m still “sitting on the school’s chair” (ngồi trên ghế nhà trường), and being haunted by the idea that grade is the only measurement of how competent (incompetent) I am. So yes! I am ridiculously obsessed with achievements. I hate to admit this, honestly. Still, this is not what I should feel shameful about since what so-called “achievement obsession” is a common “disease” of most of the Vietnamese students in recent time. But again, this is also not what to feel proud of.

Anyways, get back to the story, this semester has been a disaster. I have been hit up with 2 Cs and there will be surely more. It was already painful to get a C itself. But then I started to compare myself to other fellows in the result list, the pain went doubled.

“I’m so stupid. I’m incompetent. I’m useless. I’m helpless. I can never be like my friends…”

Each time a C comes, I feel like a door has just slammed on my face. After that come disappointment, self-hatred, hopelessness, and depression. Things just get worse since the more Cs I get, the more doors keep slamming on my face until the whole world shut down and there are no more doors. I have no idea what I’ll turn out to be by that time.

Some people are prone to blame the exterior factors when the results don’t come out well. But I cannot do that. When it comes to failure, I look into myself first for the answer, simply because it makes perfect sense to me. The process always goes like this: I dig deep into my head, trying to remember what went wrong from the beginning, and when the memories return, they come along with negative thoughts. I’ll constantly blame myself for not hard-working enough, not capable enough.

Nevertheless, I luckily bear the thought of having a growth mindset, the term that says I should set my mind positive through failures. Thanks to this, I’m able to pick myself up and move on. I find it really struggling to remind myself of this while carrying too much of self-hate problem. However, it does work. My growth mindset and my self-hatred could get along together. This may seem paradoxical but in fact, not. The mindset says: “Every failure is a chance to learn and growth.” On the other hand, my dark side shouts: “You didn’t work hard enough! That’s why you fail!” So these two somehow push me forward and put me in the position in which I torture myself at the same time.

I guess I should feel thankful for that dark side of mine as it didn’t shout the word “helpless”. This word could set my mind into “fixed”, which would only exacerbate my self-hatred and my academic transcript. If I place my capability into words like “fixed”, “limited”, I’ll be totally a deadwood. Though I do feel helpless most of the time but when it comes to studying, I try my best to exclude that thought.

In short, at the moment, I’m quite down but I’ll find a way…

P/S: Really surprised about how this note came out to be. I thought at the end I would write something awful or put my situation in a stalemate. But no, I made a way for it!

Pre-departure camp – ICYE

1. Chuyện mua túi ngủ – Lạc giữa phố cổ Hà Nội

Vâng, lại chuyện lạc đường. Tại sao phải dùng từ “lại”? Vì bố biết mẹ biết, em gái biết, bạn biết, trời biết, đất biết. Biết mình sinh ra đã mắc bệnh mù đường.

Hồi mới vào học cấp một thì lạc đường từ nhà vệ sinh về lớp học. Tầng nào cũng giống tầng nào, lớp nào cũng giống lớp nào, ai mà phân biệt được!

Lên cấp hai, cấp ba thì đầu óc phát triển hơn nên bệnh tình thuyên giảm. Không còn kiểu lạc lớp lạc bạn nữa. Chỉ có vụ ngày đầu đạp xe đến trường năm lớp 10 bị ngu si, đường bố chỉ thì không đi, lại bám đuôi một chị mặc đồng phục Kim Liên để “khám phá” hướng đi mới. Ai dè bà í không đi đến trường mà đang từ trường về nhà! Cũng may hôm đó không bị muộn học.

Lên Đại học thì đầu óc lại càng phát triển, nhưng bệnh mù đường không những không đỡ đi mà lại tiến triển tới mức-nghiêm-trọng-hơn-bao-giờ-hết. Cũng dễ hiểu, vì được nâng đời từ xe điện lên xe máy nên đi nhiều và đi xa hơn. Đi nhiều và đi xa hơn thì đồng nghĩa với lạc nhiều và lạc xa hơn.

Căn bản, lần đường Google Map đi tới điểm đến là một chuyện, mò đường cũ để về nhà lại là một câu chuyện khác. Mọi thứ cứ lạ hoắc, thêm khoản trời tối nữa thì chịu. Buồn cười nhất là lần nào lạc đường cũng đâm đến tận cầu Chương Dương trong khi nhà ở Giáp Bát.

Xác định phương hướng kém, trí nhớ kém nên khổ cực kỳ. Sống trên cái đất Hà Nội 20 năm trời nhưng chả thuộc đường phố đường xá. Đi tìm mua cái túi ngủ trên Hàng Trống thôi mà loanh quanh mấy vòng Hồ Gươm không tìm nổi. Mãi đến lúc bỏ cuộc quay về thì lại thấy nó chềnh ềnh ngay gần Lý Thái Tổ.

Niềm an uỉ duy nhất của hôm ấy là được ngắm mấy anh tây ba lô đẹp trai…

2. Chuyện lái xe máy đến Ba Vì – Lần đầu cao chạy xa bay bằng xe máy

Cái chữ “lần đầu” thiêng liêng chắc sẽ không rơi vào thời điểm này nếu..

Nếu chúng bè đại học rủ rê đi phượt Ba Vì và KHÔNG hủy.

Nếu CSDS không thay đổi lịch bonding từ 2 ngày sang nửa ngày và cũng thay luôn cả địa điểm.

Nếu các bè khác trên facebook không post ảnh đi phượt xe máy trên Vườn Quốc gia Ba Vì siêu long lanh.

Và nếu Dương Ngọc Anh không gan và liều.

Cho nên, mọi thứ diễn ra đều có lý do của nó. Mình tin nó cũng là do cái duyên nữa. Vụ phượt xe máy cũng chỉ mới xuất hiện trong đầu mình gần đây thôi, không ngờ lại được thực hiện sớm như thế.

Trải nghiệm tuyệt vời. Tự do, phóng khoáng. Cái cảm giác sợ sợ mà cũng phê phê cứ rân ran tê tê khắp người suốt chặng đường, mãi không dứt. Càng đi, càng thấy mình như đang vượt xa giới hạn của chính mình. Thiên nhiên hùng vĩ và mình cũng hùng vĩ không kém.

13433228_1221038524575928_4792881860205823608_o

Trời mát, đỗ xe, chộp một cái!

3. Chuyện hòa đồng – Gặp một loạt “bè” mới

Ở đâu cũng thế, đi đâu thì cũng phải cố mà cư xử cho phải phép, hành động bình thường nhất có thể để hòa nhập. Nhưng câu chuyện hòa nhập chưa bao giờ hết mới đối với mình. Mọi người nhìn vào đều nghĩ: “Nó vui vẻ thân thiện dễ gần nhỉ?!” “Chắc thế!”

Ừm, cũng có phần đúng đấy. Rõ ràng đó là cái mình đang thể hiện, hoặc chí ít là đang cố gắng thể hiện. Nhưng thật ra thì mình vẫn đang bưng một mớ suy nghĩ trong đầu. Nói cách khác, cái thế giới riêng của các Ngọc Anh vẫn diễn ra trong căn não bé nhỏ ít nếp nhăn này. Ở đó, các Ngọc Anh nói chuyện với nhau, bình phẩm về những người xuất hiện trong đời của các bạn í…

13445223_1738762809711990_5604988367962027513_n

Tự hỏi các Ngọc Anh đang nói chuyện gì?

Và lần này có nhiều bè mới quá! Như thường lệ, các Ngọc Anh lại bắt đầu xây dựng “định kiến” về từng người, làm mình phải cố gắng hết sức để không bị xao nhãng bởi các bạn í.

Mọi chuyện diễn ra có vẻ khá suôn sẻ, chắc cũng có lúc này lúc kia mình buột miệng câu gì đó nhưng có vẻ không nghiêm trọng lắm.

*thở phào*

4. Chuyện Ma Sói – 1, 2, 3 Action!

“Đêm xuống, cả làng đi ngủ và ca ve cũng băt đầu đi làm…”

Cái trò gì đâu mà nhân văn ghê á!

Nó bắt người chơi phải tưởng tượng cả không gian và thời gian. Người chơi đặt mình vào các nhân vật để tạo nên diễn biến tâm lý vừa “lộ liễu”, vừa “kín đáo”. Lộ liễu là để lấy lòng tin từ dân làng, để không bị giết. Kín đáo để sống sót, để đạt được mục đích. Ai cũng có động cơ cho riêng mình.

Trò chơi còn để thử thách lòng tin của con người. Bao nhiêu bè mới gặp, còn có đứa chưa nói chuyện thế mà ngay tối hôm ấy đã phải lôi nhau ra để nghi ngờ, và tệ hơn là “giết”. Rồi khi hết lượt chơi mới ngã ngửa và thề với đời: “Sau này không bao giờ tin bố con thằng nào nữa!”

5. Chuyện làm vườn

“Sáng sớm ngủ dậy, hừng hực lắm. Ngọc Anh, người đàn bà lực điền mà…”

13466033_1738762056378732_3328346776793644881_n

Thảm họa of everything!

Không thể chấp nhận được cái thời tiết nắng nóng giữa tháng 6. Mồ hôi lã chã, thánh thót… Mình cố lắm rồi nhưng vẫn không thể trụ được 1 tiếng. Đáng xấu hổ ở chỗ, không phải vì mình đuối sức nên nghỉ sớm, mà vì không chịu đựng được cái cảm giác nắng nóng chiếu vào lưng, xuyên qua áo, truyền nhiệt vào da thịt. Thế nên là…

Mồ hôi lã chã, thánh thót…

“Ra được nhiều mồ hôi là tốt lắm em ạ!”

6. Kết

Let this picture tell the rest of the story…

13417422_1738763149711956_681204892951064984_n

Tại sao phải dùng não?

Mình đang hạn chế tối đa dùng facebook.

Bởi mỗi lần lên đó, lướt lướt thì toàn bắt gặp những chuyện không hay, những chuyện làm mình không muốn nhận mình là con người.

Trước đây mình like rất nhiều trang về động vật, các trang của các tổ chức bảo vệ động vật, trạm cứu hộ chó mèo,… nhưng sau vài tuần, mình lập tức unlike toàn bộ những trang đó bởi không thể chịu nổi những bài đăng cùng với hình ảnh chó mèo bị bạo hành đau đớn, hay những vụ chó mèo bị bỏ rơi, đi lạc mà mình không thể giúp được gì. Cái cảm giác xót xa, xen lẫn bất lực, rồi hậm hực, bồn chồn,…tất cả cứ cuồn cuộn trong cái thân này rồi tạo thành một niềm gì đó chẳng thể kêu được tên, chỉ biết là RẤT TIÊU CỰC!

Rồi gần đây, trên facebook lại tràn ngập các bài báo về vụ thảm sát mèo con ở khu chung cư nọ. Mình không dám click vào đọc, nhìn thấy là lướt vội màn hình. Nhưng hình thumbnail của bài báo ấy – cái hình ảnh mèo mẹ vẫn cố liếm liếm những đứa con đã chết, nó ảm ảnh đến tột độ.

Rồi mọi người share 1 video về dịch vụ chụp ảnh với sư tử ở Indonesia. Con sư tử bị tẩm thuốc, nửa tỉnh nửa mê nằm trên một cái bàn mặc cho con người tạo dáng ưỡn ẹo trên thân thể của mình. Mình bị shock. Tại sao nó lại có thể trở thành một DỊCH VỤ? Tại sao những con người đó lại cho mình cái quyền lợi dụng, sử dụng động vật như một thứ đồ chơi như vậy? Ai cho họ cái quyền ấy???

“Animals are not for show!”

…………..

Nhiều người sẽ thấy nực cười vì một đứa ăn thịt động vật lại đi ca thán về nạn bạo hành động vật.

Bản thân mình cũng thấy thương hại cho chính mình – một kẻ hèn hạ. Mình không dám làm việc mình cho là cần làm, cụ thể là ăn chay. Mình không dám lên tiếng công khai cho những gì mình cho là đúng, phải chui vào blog để “tâm sự tuổi hồng” như thế này đây! Mình thuộc loại hèn của hèn!

Đó là vì sao mình đang cố cách ly bản thân khỏi thông tin. Mình không muốn nghĩ. Bởi nếu nghĩ, mình sẽ mạnh mẽ nhận thức được sự hèn hạ của bản thân.

Và hơn cả, vô nghĩ cũng gần với VÔ CẢM lắm.

Có cảm xúc cũng hay ho thật đấy, nhưng với mình, nó chỉ đem lại cho mình gánh nặng khi mang tiếng là “động vật bậc cao” thôi. Rõ ràng, con người nghĩ được, cảm được không chỉ để ăn, ngủ và đấu tranh sinh tồn như các loài động vật khác được. Và càng không phải để đi phá hoại và cho mình cái đặc quyền được đặt mình lên trên tất cả.

Một từ thôi: TRÁCH NHIỆM.

Trách nhiệm gì? Mình chả biết. Trách nhiệm đối với những sinh vật khác? Trách nhiệm thay đổi thế giới?

Thế nên, một đứa vô trách nhiệm và hạ lưu như mình thì không cần – không đáng có cảm xúc. Đằng nào thì ngoài ăn, ngủ và đấu tranh sinh tồn, mình cũng có tích sự gì trên đời đâu?

Thế nên, có lẽ là không đáng sống nữa.

Vậy

Tại sao phải dùng não?