Is it always good to release all feelings?

Life is definitely not easy. We cannot always have our feelings controlled all the time. By one way or another, those feelings will soon be released. However, how they should be released depends on each type.

There are positive ones, which will energize the surroundings as we spread it. They are like colorful lights that touch upon every creature and bring them the lively feel. On the other hand, there exist destructive feelings, which will be even more destructive when turning to what so-called “emotions”.

“Emotions play out in the theater of the body. Feelings play out in the theater of the mind.”

Those negative feelings can damage not only ourselves but also others who get affected. They are bad, toxic and even deadly as the meaning of the word ‘negative’ describes itself.

So, be careful when it comes to showing your feelings or letting it take over your body. You don’t know how it could stir up things around you, your own life and other beings’ lives.

Be sound, be thoughtful!

Tự nhiên, chả hiểu sao

Ngày 24 tháng 4 năm 2016

Bên ngoài trời mưa rả rích, sấm chớp đùng đòang đến phát sợ. Nước mưa xuống hòa với nước cống, lan lan ra khắp nơi. Mùi mưa vốn đã ngai ngái, giờ lại quyện vào đủ thứ đủ hương, từ thơm tho đến hôi thối dưới mặt đất. Chỉ cần mở cửa sổ là sẽ lập tức được hưởng trọn “hương đất hương trời” theo gió phả vào nhà.

Ờ, chỉ là cơn mưa tháng tư thôi mà. Chẳng có gì phải lăn tăn nghĩ ngợi hết. Đằ ng nào thì cũng đang ở nhà. Khô ráo và an toàn.

10 giờ 30 phút tối

Phập!

Phập!

Cộc!

“Vứt hết mèo đi!”

“Cho khách đến nhà xem phòng chúng mày để bôi tro vào mặt tao à?!”

Cộc!

Phập!

“Chổi với hót rác chúng mày không dùng bao giờ đúng không?!”

Viuuuuuu

Huỵch!

“Chúng mày mà không cho hết mèo trước hôm 30 tháng 4, tao thấy còn con nào thì tao mang hết về quê! Lần này cương quyết nói là làm đấy!”

“Dạ…”

Tự nhiên, chả hiểu sao.

Nửa đêm rồi, mọi thứ vốn đang RẤT bình thường. Chỉ mưa thôi. Thật sự mình không thể hiểu nổi tâm lý “tự nhiên giật đùng đùng” như vậy. Tại sao cứ phải làm cho mọi việc trở nên căng thẳng? Tại sao cứ phải giống như mưa, như sấm,  đột ngột thình lình ào đến quấy động bầu không khí yên bình ấy? Tại sao cứ phải như nước mưa rơi xuống, len lỏi vào đủ thứ rồi làm chúng bốc mùi khó chịu?

Sẽ tốt đẹp hơn rất nhiều nếu con người ta biết nén lại những cảm xúc tiêu cực, và chí ít thì cũng không để chúng gây ảnh hưởng đến những cá thể xung quanh. Rõ ràng, có những thứ cảm xúc có thể chia sẻ, cần được chia sẻ, và những cảm xúc có thể giải tỏa, cần được giải tỏa. Nhưng cũng tồn tại những thứ tiêu cực vô cùng mà tốt nhất là không nên để nó ảnh hưởng đến người khác. Cứ để mọi chuyện diễn ra êm ả, suôn sẻ không phải là tốt hơn hay sao?

Vậy là cái ngày ấy cũng sắp đến. Không thể lảng tránh được nữa rồi…


Life is definitely not easy. We cannot always have our feelings controlled all the time. By one way or another, those feelings will soon be released. However, how they should be released depends on each type.

There are positive ones, which will energize the surroundings as we spread it. They are like colorful lights that touch upon every creature and bring them the lively feel. On the other hand, there exist destructive feelings, which will be even more destructive when turning to what so-called “emotions”.

Emotions play out in the theater of the body. Feelings play out in the theater of the mind.

Those negative feelings can damage not only ourselves but also others who get affected. They are bad, toxic and even deadly as the meaning of the word ‘negative’ describes itself.

So, be careful when it comes to showing your feelings or letting it take over your body. You don’t know how it could stir up things around you, your own life and other beings’ lives.

Be sound, be thoughtful!

Chuyện ganh đua và áp lực “hữu hình”

Đợt này lại có dấu hiệu của bệnh lười.

Thật ra mình vẫn làm bài tập đầy đủ, đi học không sót buổi nào, đến lớp vẫn rất tập trung nghe giảng, rồi ghi chép các thứ các thứ. NHƯNG ngoài mấy việc đó thì mình chẳng làm gì hết.

Nói nghe ra thì có vẻ mâu thuẫn. Thực ra, mình là tuýp người lười chảy thây, ghét học ghét làm nhưng cái gì cũng muốn. Lại thêm tính ganh đua hay đố kỵ nên nhìn chúng nó giỏi, chúng nó ra vẻ “bận bịu” thì ghét lắm.  Đâm ra nhiều lúc đó lại thành thứ mà người đời gọi là ĐỘNG LỰC. Có động lực thì lười đến mấy cũng thành chăm chỉ hết!

Trong vài tháng đổ lại thì chưa thấy “động lực” nào hết, hòa thuận vui vẻ với các bè lắm. Thấy chúng nó cũng như mình, có khi lại còn kém hơn tẹo. Rồi mình cũng bận bịu việc nọ việc kia và chẳng có thời gian đâu mà nghĩ đến chuyện thi đua phấn đấu. Nói chung là tự hài lòng với bản thân.

Vậy mà  gần đây (cụ thể là tuần trước), tự nhiên đâu ra lắm bè “vui tính” thế. Chắc trước giờ chúng nó vẫn thế, chỉ có mình là không để ý, không “chăm” lướt facebook như trước (vì bận mà :>). Các bè ấy có cái trò như này: ngày đếch nào cũng share lấy share để các kiểu bài báo tiếng Anh về chính trị. Share làm cái đếch gì thế? Mấy bài viết thì xàm quá là xàm đi. Toàn những cái tin phổ thông. Thế là đầu óc thiển cận của mình chả nghĩ tốt đẹp về ai bao giờ, “nhảy bổ vào kết luận”: Chắc nó muốn cả thế giới biết nó chăm chỉ và hàn lâm đây mà, kiểu “em có học, em đọc báo tiếng Anh và điều em quan tâm là Chính trị!“.

Nói thế thôi chứ cứ gặp phải mấy bài share như thế sốt ruột lắm. Rõ ràng là chúng nó cũng rất cầu tiến. Chúng nó vừa học, vừa đọc thêm như thế thì đương nhiên kiến thức sẽ sâu rộng hơn đứa chỉ biết ngồi lớp ghi chép như mình rồi. Thế là: “Ừ, share đi! Tớ đọc hết!”.

Rồi lại có cả thể loại “khoe chiến tích”. Toàn là những “hàng khủng” cả. Tất cả là nhờ cái trò Ngày này năm ấy của facebook! Damn it!

Rồi mình cũng vô tình biết được điểm của đứa nọ cao như thế nào.

Tựu chung lại tất cả tạo thành một thứ áp lực mà mình nhìn thấy được. Nó khiến mình cảm thấy bé nhỏ, tự ti. Mình cần cố gắng nhiều hơn nữa để không giậm chân tại chỗ.

Đó, rõ ràng, nếu chỉ dừng lại ở học và làm bài tập trên lớp là chưa đủ, là LƯỜI. Phải chỉnh đốn lại thôi! Cũng may mà thức tỉnh sớm. Cảm ơn các bè nhé!

shutterstock_278606594

A Little Step

“Stop thinking and take action!”

It was what I remembered the most from a talk show, the only talk show I’ve ever joined when I was a freshman because of its tempting tea break.

Well, admittedly, somehow it was quite helpful. Thanks to the speaker, I had first ideas of what recruiters need from a candidate, especially when it comes to the question: What makes you different from other candidates?

This question made me think for a few minutes. And all I could list out was common characters that everyone has. Then I started to feel nervous, realizing how “blurry” I was. I worried about my future.

But wait!

He continued: “Can’t think of any? Then go exploring yourself!”

How?

“Experience! Stop thinking and take action!”

YES! I listened to him and took action. I joined all kinds of activities, projects. However, those activities didn’t help much in the finding. They only brought me friends and some random certificates. That was how my first year ended.

Moving to the second year, my peers had already had jobs, ranging from tutors to waiters, waitresses or sale people. I was left with two bare hands. Therefore, I knew I was going the wrong direction. “Now, it’s not about how active you are, instead, how much money you make!”

Consequently, I filled my schedule with any part-time jobs I could think of. I worked as an English private tutor, a sale person. Everything was pretty much ok. However, I ended up questioning myself about the relevant of those jobs with my major. Still, I got nothing.

So I had to switch my aim of seeking for a job. Again.

Back to the present, I am working as an online translator for a media company and an English content writer for a marketing company at the same time. I know what I need: professional experiences.

Hope I am on the right track. There is nothing certain but I do believe that I am taking small, stable steps towards my future. There might be looming failure but that’s a part of life we need to conquer and grow up.

So, keep moving!

“Exercising” My Plans

Well,

I have many plans! I love making plans!

My biggest one of this year is a trip to America. Imagine myself surrounded by a whole new atmosphere, white faces, and strange language! This is just a volunteering trip which may sound lame to some people. But to me, it’s my everything.

A milestone for my 20th birthday.

And how amazing, I am actually bringing it into practice. Since I am trying my best to prepare everything, every kind of papers for it, hope things will go on well and I’ll be able to get the visa to America!

Wish me luck!

fc8a3eb0-400c-44d9-9378-d95b7a2e94ac

Phải sống lại!

Hôm nay lướt facebook, mình vấp phải một bài viết của anh nhà báo nọ (quên xừ tên rồi). Đại ý là về tấm hình Mark Zuckerberg trong buổi ra mắt kính Gear 360, khi mà mọi khách mời đều đeo cái kính chết tiệt ấy còn Mark thì không! Liên tưởng rộng hơn, trong khi cả thế giới ngốn thời gian vào facebook, Mark vẫn hưởng thụ cuộc sống một cách đúng nghĩa nhất. Và điều làm mình ngứa ngáy nhất, rằng anh không chỉ nắm trong tay thông tin của tất cả users, từ việc học ở đâu, nhà có bao nhiêu người, đang làm gì, đang cặp bồ với ai. Anh còn nắm giữ THỜI GIAN của họ. Và hàng ngày chúng ta trả lời câu hỏi: “Bạn đang nghĩ gì?” như một nghĩa vụ với “đấng toàn năng”.

Đọc đến đây, đúng là phải nghĩ lại thật! Nhưng chưa nghĩ vội, mình đọc tiếp. Anh nhà báo tiếp tục xoáy sâu vào việc con người đang dần trở thành nô lệ cho công nghệ, rằng chúng ta đang dần để trôi đi mất “quality time” với gia đình, bạn bè và cũng như “quality time” cho chính mình.

Vậy là chưa kịp nghĩ thì anh nhà báo đã nghĩ hộ mình mất rồi. Chưa bao giờ đọc được một bài viết thuyết phục như thế này. Vấn đề cũ nhưng cách tiếp cận mới. Và chắc cũng do một phần dạo gần đây chính mình cũng đang lãng phí thời gian vào mạng xã hội. Gần đây nhất, 5′ trước khi đọc được bài viết thì mình đã nhốt mình trong cái “tủ nước” (water closet), cắm mắt vào màn hình điện thoại, tay lướt lướt bất chấp mang tiếng bị táo bón.

Thế nên, phải sống khác thôi. Ít nhất là vài ngày =))) có nhiều việc khác đáng làm hơn là cắm mặt vào điện thoại mà. Ví dụ như cắm mặt vào máy tính, TV chẳng hạn :v

Viết đến đây nhớ ra còn một đống việc đang chờ! Damn it!

Dự định và những kế hoạch “cứng”

Ngân nga vài dòng về những tuần đầu của học kỳ mới, năm mới.

Một chữ thôi: MỆT

Mệt vì bận lắm, vất vả lắm. Nhưng vì ai mà bận? Chả đổ tội được cho ai.

Chính mình chọn tiếp tục học tiếng Pháp các sáng 3, 5, 7. Cũng chính mình là đứa đăng ký học IELTS vào các sáng 2, 4, 6 còn lại. Rồi thêm cả 2 part-time jobs dở dang và bài tập lớn nhỏ trên lớp. Tất cả nó bó lại thành một “cục”, trồng chéo lên nhau. Thế là lúc nào cũng bận. Bận là mệt!

Nhưng mình có “ánh sáng cuối đường hầm”. Mình có các dự định, kế hoạch phải nói là “cứng” cho tuổi 20 này. Chúng nó “cứng” vì nó cứng, tức là mình kiên quyết, chắc chắn thực hiện. Căn bản sống 20 năm trên đời nhưng tủi thân vô cùng. Ngày sinh nhật để private nên ngoài 2 đứa bạn thân và gia đình, CHẢ AI QUAN TÂM. Nên nhất quyết phải hiện thực hóa ước mơ trong cái năm lịch sử này. Ước mơ XUẤT NGOẠI!

Đang trong quá trình chuẩn bị thôi nhưng chuyến đi lần này 100% sẽ được thực hiện. This is the only thing that keeps me alive this semester! Nên có mệt đến mấy cũng phải cố sống!

Nào, sống tiếp thôi! (Ít nhất là cho hết năm nay)

Ahihi

Grammar, Drama

What a long tiring day!

After JUST a couple of hours sleeping, I had to get up and prepare for everything. My cat and her babies, my French class, then Grammar and Listening classes in the afternoon.

I ran through the day with no time to eat breakfast or lunch. All I got was some biscuits that I ate in a hurry. I also didn’t have time to take a cat nap. Everything just rushed in front of me as I had to catch up to survive.

The most tiring thing of the day beside the day itself, was Grammar class. As planned, I and my partner went in front of the class presenting about “Elements of Grammar”. It was just an introduction, a brief look for further details in later chapters. We had been required to read the book ourselves and show what we understand for the whole class.

But DAMN! The teacher was so demanding! She wanted everything. She probably thought that we were excellent students and we knew everything without her teaching. She kept interrupting my speech and criticizing everything coming from my mouth and my powerpoint slides. She harshly repeated the flaws of our presentation from time to time. She claimed that it was our fault to be lazy. That old lady didn’t know anything! I sacrificed my Tet holiday just to read my ass off and prepare for it.

Another thing, why we students have to understand perfectly the lesson while the teacher doesn’t teach at all??? Admittedly, this way of approaching the knowledge is not a bad idea. But that lady should’ve reacted differently. We read the book, we understand the knowledge in our own way. Our way of approaching the information may be wrong. So that’s why the teacher is there to correct it in a natural, gentle way like they always do.

And now she blames us while she didn’t do her job!?!? What the hell is going on???

“Thanks to her”, my day was absolutely crazy and exhausting. URGHHH I just want to get away from this university as soon as possible!

Khai “phím” đầu năm Bính Thân

Hừm

Tết năm nay không có được vui như mọi năm. Từ những ngày cận kề Tết mình đã “vô cảm” rồi. Không háo hức, không mong chờ. Nếu có háo hức, có mong chờ thì cũng là háo hức mong chờ cái sự “nghỉ”, được nghỉ là sướng, thế thôi. Chứ Tết? Meh.

Căn bản là mấy ngày cuối đi học đã được cô Kiều Hương lì xì cho một suất thuyết trình môn Grammar ngay sau Tết. Trung tâm GLN cũng khéo báo “tin vui” khóa IELTS đẩy lịch học sớm hơn 2 ngày. Được cả L’espace cũng hùa theo, xếp lịch kiểm tra lên lớp ngay khi đợt nghỉ Tết kết thúc. Thế là hết mong chờ. Hai tuần nghỉ Tết thành 2 tuần ôn thi và chuẩn bị thuyết trình.

Tết năm nay không có không khí còn vì bác Bắc, anh trai bố bị ốm phải lên Hà Nội nằm viện. Dịp mọi người quây quần, sum họp thì bác phải xa gia đình ở quê lên đây chữa trị. Suốt mấy ngày Tết nhà mình ngoài này chỉ có đi đi lại lại từ nhà đến bệnh viện, rồi từ bệnh viện về nhà để trông nom bác, mang cơm mang nước. Ngày 30 bác vẫn phải nằm đó, bố mình là người thân nhất của bác ngoài này, bố lại là bác sỹ nữa nên đương nhiên không được về nhà mà ở lại viện chăm bác hôm giao thừa. Ở nhà mẹ cũng vất vả, xoay đi xoay lại hai nhà, nấu cỗ cúng kiếng các kiểu, song lại phải trăm trăm nấu cho đúng giờ để hai chị em mình mang cơm lên cho bố với bác.

Nói chung mấy ngày hôm nay chỉ thấy loay hoay, chạy đi chạy lại vất vả, hôm nào cũng mệt bở hơi tai đến tận 10 giờ đêm mới dọn dẹp xong để đi nghỉ. Ai cũng mệt, ai cũng cau có. Mồng 1 mà mình đã bị mắng liên tục, nhìn mặt bố mẹ mệt mỏi, cau có đâm ra cũng không vui nổi.

Dù sao thì…

Vẫn phải lạc quan, làm những điều cần làm. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thỏa nếu chúng được sắp xếp ổn thỏa. Ngày đầu năm có buồn, có lộn xộn, có vất vả thật đấy nhưng không có nghĩa là cả năm sẽ như vậy. Không được mê tín quá, “vạn sự khởi đầu nan” chỉ khi mình giữ cái tư tưởng chán trường cả năm thôi. Số phận mình, việc mình làm là do mình quyết định. Phải nghĩ như vậy! Phải nghĩ như vậy!

Suy cho cùng là cách mình nhìn nhận vấn đề.

Nào năm mới, kế hoạch mới, con người mới!

2016, I’ll be nicer!!!!

New job, new start

It came to me so randomly. Never had I thought I could have a part-time job that would be relevant to my major. Never had I thought I could get the job by my stupid, unprofessional CV. And even when I made it to the test round, I still could not believe my CV worked. The whole thing was a miracle.

After all, I got the job, working as an online translator for a media company. This job is amazing by far. There is no fixed time, no need to go to the office every day. All I have to do is do the translation when I feel like wanting to and then send it before midnight.

Most of the translation is about hairstyles and hair products. Not so satisfied, but ok. At least, it’s relevant to my major, which is linguistics.

Like I said, by far, everything about the job is great. It makes me love myself more. I don’t feel hopeless and useless anymore (just in some extends). Anyways, the job is a perfect start for the year 2016, though obstacles are surely there to come in no time.

So!

2016 please be nice to me, please let things run smoothly. I’ve had enough of crazy stuff of 2015. I’ll try my best to be nice too!

Ok, it’s 12:44 AM now. Sleep is coming…

4-mobile-apps-to-simplify-your-job-search-691ee3b7b5