My turn, finally

Finally it was my turn.

Finally I got to know what it’s like to like some grown adult-sized human so so much that all I’d ever want is to squeeze them tightly in my arms.

Finally I got to know what it’s like to connect with someone, physically, emotionally and spiritually – as they are, as I am, as we are.

Finally I got to live out my biggest fantasy – being cared and loved.

Even until now, after a year into the relationship, I still can’t wrap my head around the fact that I am no longer single. With all the insecurities and the evils I’m aware of myself, it’s never easy for me to take a compliment, not to mention this huge love they’ve given. Hence, we clashed several times over the silliest little things.

And to make things “easier”, we’ve committed ourselves in a long distance relationship – because like what they say, what doesn’t kill you makes you stronger.

But stronger how?

1. I’ve learned to be vulnerable

Undoubtedly, the indifference can distance us from the possible emotional harm or any unnecessary attachments. It can be a good defense mechanism in the current chaotic world, as we could cut off all the noises.

But when it comes to humans, how do we know which one is the “noise”? How are we certain that the person won’t hurt us? Or do we bother to know if ourselves is the “noise”?

As much as I pondered (or wanted to) those questions when I met them, it didn’t matter much. Nothing that I’d learned about defense could apply. They came into my life bringing their hopes and dreams, fears, wounds and secrets. I had no reason to hide anymore. I was pulled out of the shadow. By their vulnerability.

I’ve realized that speaking about your emotions, thoughts and worries is actually a way of facing the truth. Being vulnerable is being your authentic self. Living vulnerably is living truthfully, boldly.

Now, communication is all we have. As much as I want them to open up to me about their life, I am sure they want me to do the same. And while I’m aware of it, it’s still a long way ahead for me to be completely vulnerable with them and with myself.

2. I’ve admitted, I am selfish

More than I imagined.

Behind the polished, noble facade I’ve created for myself, I am a selfish, angry child.

Going through years of singleness, I thought I was ready to love and give. I saw other couples’ mistakes, how they fell apart because of their big egos, telling myself I would never make the same mistake. But in reality, I stepped into the relationship trembling on my own identity.

Being such a hypocrite, I tell them that I love them for what matters, which is themselves. Yet I get angry, I become a three year old cry baby when I don’t get the attention that I want, while all they do is being themselves. It’s only fair to ask myself if I love them or just the idea of being in a romantic relationship. Is my love unconditional?

Despite my rollercoaster emotions thrown at them, they choose to stay. They accept me for who I am. When they say they love me more, they do. My love could never be compared. As long as my ego can’t learn to navigate right, me loving someone wholeheartedly is difficult.

But I want to love. And so I am learning to love.

With them.

3. Gratitude is key

“Why are you doing that to yourself?”, Mom once said, since she knew how it was to be in a long distance affair. She said so as if I did something awfully to myself. Even my mind too is sometimes wondering what could be different if they were here with me. The texts and calls would then become meaningless. And everything seems to be in vain.

Yet, again, it’s the selfish mindset, I realize. Bickering myself over the situation, how I am treated and all is selfish.

Looking at the situation that I am in, it could be painful, undeniably. But it’s who I am in with that makes it all different. I am not with just anyone, I am with them. The fact that they chose me among many other options is already making me the luckiest.

Doesn’t the same go with any other things we have to deal with in our lives? Gratitude brings contentment.

Never did I expect being in a relationship could be this hard, nor realize the answer could be so simple.

The answer is in front of my eyes, so close yet so far.

The answer is you.

Update July 25, 2022: Anh left the chat.

Gần đèn thì có chắc là sáng được không?

Không biết là do tình cờ hay ngẫu nhiên mà cả ba người chị khác mẹ của mình đều là những người có tài kể chuyện. Trong khi ở một diễn biến khác thì có mình – chuyện lớn bé nào cũng chỉ có thể kể gói gọn trong 2 câu đơn, mặc dù đã trải qua không biết bao nhiêu câu chuyện cùng hội chị em trong 13-15 năm vừa qua.

Mình bắt đầu từ chị “trẻ” nhất, chị Giáo. Chị Giáo chơi với mình từ năm cấp 1. Chị làm nghề giáo nhưng có đầu óc kinh doanh từ sớm. Mình nhớ mãi giờ ngủ trưa năm lớp 4 được chị Giáo thủ thỉ về kế hoạch kinh doanh thiệp hand-made, được chị cho xem các mẫu thiệp làm từ giấy kẻ ô li vẽ bút chì. Mình mê lắm nhưng tiếc chẳng có tiền mua ủng hộ, chỉ dám hứa phụ chị cắt giấy. Thế mới biết chị Giáo sử dụng tài kể chuyện để chiêu mộ nhân sự giỏi như thế nào. Mình phục nhất kỹ nghệ miêu tả sự vật của chị. Nếu ai giao du với chị Giáo sẽ đều phải công nhận là chị có khả năng miêu tả rất chân thực, mang tính tượng hình mạnh mẽ. Bên cạnh câu chuyện start-up chị còn hay kể về khu vườn nhà chị, về con giun con sâu trong khu vườn ấy hay bất cứ quan sát nào chị thấy xung quanh ngôi nhà của mình. Chị sử dụng mọi phương tiện ngôn ngữ mà chị có để đảm bảo sự vật được miêu tả một cách mồn một trước mắt người nghe, đôi khi mồn một đến mức…ghê rợn.

Sang đến người chị “trẻ” thứ hai, chị (bán) Bún. Khác với chị Giáo, các câu chuyện của chị Bún mang tính cảm thụ và nghị luận nhiều hơn. Câu chuyện của chị thường gợi lên gì đó man mác (?!). Có lẽ là do chị lúc nào cũng mang một nỗi niềm không nói nào đấy mà chẳng ai biết (vì chị không nói mà). Từ thời niên thiếu, chị Bún đã được đánh giá là người giỏi văn. Văn của chị rất tự nhiên, giàu cảm xúc chừng mực và chưa bao giờ quá lố. Có một lần chị Bún ngồi thảnh thơi giảng giải cho mình về chiếc bút chì kim. Chị chỉ cho mình cách dùng bút chì kim, cách thay ngòi, ưu điểm, nhược điểm của bút, giá thành, và thị trường bút nói chung, v.v. Chị đâu hay rằng những chia sẻ ngày ấy của chị có thể dễ dàng viết thành một bài nghị luận hoàn chỉnh điểm 10 hệ số 2. Nhờ chị Bún mà mình quyết định chuyển sang dùng bút chì kim thay vì bút chì khúc. Thế là cuộc đời mình thay đổi từ đó. Thực sự biết ơn chị Bún nhiều lắm và mong sao gánh bún gánh tiền không làm thui chột tài năng viết lách của chị.

Cuối cùng là chị Tít. Chị Tít là người kể chuyện xuyên mọi lĩnh vực và trên mọi mặt trận. Chị hay kể chuyện và kể chuyện hay. Chị khuấy động không khí, mang tiếng cười (của chị) đến muôn ngả muôn đường. Vì sao chị Tít có tài kể chuyện hay ho vậy? Chẳng ai biết. Chị Tít sinh ra đã là chị Tít rồi. Nhưng mình đoán là do từ sớm chị Tít đã có cách nhìn nhận đa chiều nên câu chuyện của chị lúc nào cũng muôn màu muôn vẻ. Và cũng có lẽ vì thế mà chị là người trưởng thành nhất trong hội chị em. Có vấn đề tâm sinh lý gì, hỏi chị, chị giải đáp. Chị cũng thẳng tính lắm nên linh tinh lồi lõm là chị chỉnh ngay. Có thể nói, mình được như ngày nay là do công rèn rũa của chị. Nhiều lúc mình thấy hơi tiếc là tại sao chị lại làm thợ máy mà không theo nghề báo rồi viết cho các chuyên mục tâm sự tuổi hồng hay hỏi đáp tâm lý. Nhưng mình thấy chị vui vẻ với lựa chọn của mình. Chị Tít vui thì cả nhà vui.

Là vậy đó. Mỗi người mỗi vẻ, mười phân vẹn mười một. Nếu học được cách kể chuyện của cả ba chị, mỗi người một ít thôi thì cũng đủ để mang đi chém với thiên hạ rồi. Nhưng có những thể loại “phản-quang” như mình nên gần đèn lâu lắm rồi vẫn không sáng được.

Nói đi nói lại, vấn đề mình muốn nói không phải là cây đèn lọ mực. Mình viết để cảm thán trước tài năng và tình yêu của cả ba chị dành cho mình. Mình bất tài nhưng có ba chị nuôi nên mình chẳng sợ ông bà nào hết.

Thế nhé!

Mọi lời khen đều rất chủ quan, chỉ có cách mình tự nhìn nhận bản thân là khách quan? (Others' comments to you are subjective but your own reflection is objective?)

Tự nhiên sáng ngủ dậy nhớ đến cô Loan chủ nhiệm lớp 2. Nhớ ngày xưa chả làm cái trò trống gì mà cũng được cô cho làm tổ trưởng tổ khỉ nào đấy. Tổ trưởng đếch gì suốt ngày bị bọn tổ viên bắt nạt. Rồi thế quái nào lại lên cả chức lớp phó. Và đương nhiên mình cũng chỉ mang danh cho vui thôi vì bạn lớp trưởng đẹp trai làm hết việc quản lớp (!) THỀ là bố mẹ không có đút lót gì đề đạt nguyện vọng gì luôn. Mãi đến Tết năm đấy vì thấy mình được cô ưu ái quá nên bố mới dẫn mình đến nhà cô chúc Tết. Hồi đấy 7 tuổi nên chỉ nhớ cô khen ngoan, cô bảo cô ước có một đứa con như mình.

Thế rồi hưởng quan danh chẳng được bao lâu thì đến năm sau mình chuyển sang học lớp chọn. Dân mọn hoàn dân mọn.

Bạn đam mê thả diều nhưng không biết thả diều

Bây giờ nghĩ lại vẫn không hiểu hồi đấy có phải do Halo effect hay do mặt mình gợi nhớ cho cô điều gì mà được cô chú ý đến thế. Ngoan thì đứa đếch nào mà chẳng ngoan. Kết quả học tập thì chẳng có gì nổi trội từ hồi đấy đến giờ luôn!

Công nhận nhiều lúc có những điểm ở bản thân mà chỉ có người ngoài mới nhìn thấy được. Nhưng cũng vì là người NGOÀI nên chẳng thấy hết được bên trong, chẳng biết được những thứ xấu xí, đáng xấu hổ của bản thân. Nên nếu có ai khen mình cái gì đấy, mình chẳng bao giờ tin cả. Vì cơ bản nó một chiều và độ xác tin thấp, hay ít nhất là phần “tôi” tự ti của mình bảo mình vậy. Thực sự là những lời khen đối với mình đều rất khó tin.

Vậy câu hỏi đặt ra: Nên tin ai đây? Tin vào sự tự ti của bản thân? Hay tin những người xung quanh – người thân, bạn bè và thậm chí người lạ? Và tại sao khi bị chỉ trích, phê bình và thậm chí là chê bai, phỉ báng thì bản thân lại tin răm rắp, rồi tự dằn vặt tự chất vấn đến mất ăn mất ngủ?

Câu chuyện mất áo

Đây, để mình kể cho các bạn nghe một câu chuyện.

Mình có một chiếc áo giữ nhiệt màu đen. Áo vải rất mềm, cổ khoét sâu nên mặc áo bên ngoài không sợ bị lộ. Nói chung mình rất thích chiếc áo.

Thế nhưng một ngày nọ mình phát hiện chiếc áo biến mất. Mình lục tung cả tủ quần áo, tủ bố, tủ mẹ mà tìm không thấy. Mẹ thấy tội nên mua cho mình hẳn hai chiếc áo mới. Nhưng mình không thấy giống. Vẫn muốn tìm lại bằng được chiếc áo.

Mình tiếc lắm. Tính đến ngày hôm nay thì đã được 3 tuần kể từ khi chiếc áo biến mất. Mình miết tìm. Và áo thì vẫn không xuất hiện.

Hết câu chuyện mất áo.

When you know you’re not ready for any intimate relationship

16:40 I'm coming home! So excited!
17:26 Fried bananas 
17:30 I hope you feel better today!
18:00 I'm ready xx  
18:30 I hope everything is ok? 

….

“It’s BLACK FRIDAAAAY! Are you coming with me?”

“Nope! I have an appointment at 6.30!” 😀

3 hours later

“You know what? I should have gone with her…”

“Nothing happened?”

“Well, I probably deserve that!”

“You’re right! And we’re not entitled to anyone’s care and attention anyways haha”

“Very true. You and I should be content with whatever handed to us!”

“Now back to work because we spent too much time thinking of something that doesn’t belong to us…”

22 NĂM VÔ DUYÊN

22 năm cuộc đời. Và chưa bao giờ biết cảm giác được người khác thích và theo đuổi như thế nào…

24/24 giờ lừa dối bản thân, lừa dối những người xung quanh rằng mình chẳng cần bố con nhà thằng nào, rằng mình hoàn toàn có thể tự mua vui cho bản thân, rằng mình đang hưởng thụ cuộc sống, rằng mình độc thân vui vẻ.

Nhưng sự thật thì vẫn là sự thật.

Mình cô đơn lắm.

Mình tủi thân lắm.

Mình hay nằm mơ giữa ban ngày về một ngày đặc biệt nào đó mình sẽ được gặp một người thật đặc biệt. Một người thực sự muốn tìm hiểu về mình. Và chúng mình tìm hiểu nhau. Cùng nhau làm những thứ đặc biệt mà chỉ hai người thích nhau mới làm…

Thực tế là mình gặp nhiều người mà mình thấy thú vị lắm. Và thực tế cũng là chẳng có một ai thấy mình thú vị cả. (cười)

—————–

Mình hay tự hỏi bản thân: “Chẳng nhẽ mình xấu xí lắm hay sao mà mãi chả có ai thích???”

Rồi mình than với trăng, với trời: “Bao giờ mới tới duyên???”

Buột miệng than vãn trời đất vậy thôi nhưng thật ra mình biết vấn đề chả phải do định mệnh hay duyên số. Vấn đề là ở mình hết. Dù có nỗ lực tỏ ra cởi mở, lạc quan yêu đời đến mấy thì cái sự tự ti, tuyệt vọng, sự giả tạo và cái “tôi” ngang bướng của bản thân vẫn cứ ì ạch ở đấy. Những suy nghĩ tiêu cực, tư duy lười biếng dường như đã ăn quá sâu vào tiềm thức của mình, phản ánh qua cách mình nói, cách mình tiếp xúc với mọi thứ xung quanh. Dù không rõ ràng, nhưng dường như không ai là không cảm nhận được rằng, có cái gì đó rất “off” trong cách mình ứng xử với họ. Nhưng may mắn thay, ai cũng có cuộc sống của riêng họ và chẳng ai buồn để tâm mình “off” ở chỗ nào.

Đúng là cái “tôi”. Cái “tôi” của ta, của người thực sự rất nguy hiểm.

Cái “tôi” quan sát xã hội. Cái “tôi” đánh giá. Cái “tôi” bắt chước. Cái “tôi” tự vệ.

Cái “tôi” bảo: Phải lạnh lùng. Phải giữ khoảng cách. Phải nói A. Không được nói B. Không làm C…

Cứ như thế, cái “tôi” chiếm đoạt cả thân xác, cả tâm trí. Cái “tôi” điều khiển cách người ta sống, cách người ta đối nhân xử thế, thậm chí là cách người ta ưu tiên các giá trị của bản thân. Và thế là con người ta chẳng thể phân biệt rõ ai, cái gì mới thực sự quan trọng đối với họ. Tệ hơn rằng, tưởng rằng cái “tôi” của mỗi người sẽ giúp họ độc đáo, khác biệt với thế giới. Nhưng thực tế, cái “tôi” chẳng những ép người ta phải cư xử theo một kiểu cách nhất định, cái “tôi” còn xây nên một bức tưởng lớn, cô lập con người ta với thế giới.

—————–

Nói đi nói lại, dù sao thì cũng chỉ có chính mình mới có khả năng tự giải quyết vấn đề của bản thân.

Bắt đầu từ việc hạ cái “tôi” và thành thật với chính mình.

Phải “đi” thì mới nên người?

Ngày mai tớ (lại) đi pre-departure camp các cậu ạ. Nhưng lần này tớ tham gia với tư cách là returnee và các chị sẽ cho tớ hẳn 15′ để kể về chuyến đi năm xưa của tớ. Thế là tớ lại được dịp hồi tưởng lại mùa hè Stanton Home ’16.

garden2

At Stanton Home’s garden, 2016

Trong số các câu hỏi gợi ý có một câu như thế này: Những bài học rút ra trong dự án hoặc những thay đổi của bản thân khi anh/chị trở về?

Bài học con con thì nhiều, nhưng còn thay đổi? Các cậu có thấy tớ khác gì nhiều từ ngày về không? Con người ta ai mà chẳng học hỏi, lớn lên và thay đổi từng ngày, thậm chí là  từng giờ? Nếu “thay đổi” ở đây ám chỉ những thứ kiểu bước ngoặt, ngã rẽ cuộc đời, cái kiểu thay đổi 180 độ thì chắc không có. Có chăng thì là thêm chuyện để kể cho bớt nhạt.

Đến đây tớ lại nghĩ. Người ta bảo phải “đi” mới biết mình là ai, thì mới được gọi là sống. Nhưng các cậu đừng hiểu theo đúng nghĩa đen của chữ “đi” này nhé. Không cứ nhất thiết là phải xê dịch, phải phượt, phải bay sang nước XYZ thì mới được gọi là trải nghiệm. Đó chỉ một trong rất NHIỀU cách tận hưởng cuộc sống mà thôi. Cũng như không nhất thiết phải đi du học mới gọi là học, hay phải gầy đét mới được coi là khoẻ mạnh, phải ăn chay mới được cho là người có đạo đức, v.v.

Đây chính cũng là vấn đề của truyền thông và mạng xã hội. Họ luôn thiên vị. Họ tạo ra những “cái chuẩn” và định hướng chúng mình theo những “cái chuẩn” ấy. Mạng xã hội: hoặc làm con người ta quên mất tính độc đáo (originality) của bản thân; hoặc quá tâng bốc chủ nghĩa cá nhân (individualism), rằng con người ai cũng vô-cùng-đặc-biệt và chỉ nên làm những thứ siêu-siêu-đặc-biệt.

Thế là góc nhìn của chúng mình bị thu hẹp lại. Quan niệm về cái đẹp, về cách chúng mình sống và trải nghiệm bị hạn chế. Chúng mình chỉ tập trung vào những thứ hào nhoáng mà quên mất rằng chính những điều giản dị mà chúng mình đang có cũng đẹp đẽ và tuyệt vời đến nhường nào.

Quay trở lại việc đi và trải nghiệm, tớ nghĩ chúng mình chỉ cần có một cái đầu thật mở, mở hết cỡ để đón nhận trọn vẹn từng khoảnh khắc mà chúng mình đang sống. Quan sát nhiều hơn một tí, tương tác nhiều hơn một tí, chịu khó tìm tòi học hỏi thêm một tí thì lúc nào cuộc đời cũng đầy ắp những điều hay ho thú vị mà chẳng cần phải đi đâu í.

Nhỉ?!

Intellectual Vitality

Trong tiếng Anh có một cụm danh từ là “intellectual vitality“, (chắc dịch theo nghĩa thuần Việt nhất là tính hiếu học, sự ham học hỏi), một tiêu chí mà các trường đại học nổi tiếng bên Mỹ xét đến đầu tiên khi đọc profile và SoP của sinh viên. Mình từng nghĩ cái này thì ai chả có, không nhiều thì ít, và một khi người ta đã muốn apply vào trường thì đương nhiên là để học, tức là dư thừa cái mà mấy ông gọi là “intellectual vitality“, việc gì phải đắn đo nhiều vì cái tiêu chí này?

Nhưng giờ nhìn lại 4 năm học đại học của bản thân, so sánh bản thân năm nhất, năm hai với bản thân của hiện tại thì thấy, hoá ra người ta dùng “intellectual vitality” thay vì “curiosity” (sự tò mò) là có lý do cả. Và việc người ta tìm kiếm tố chất này ở mỗi sinh viên là thực sự cần thiết.

Năm nhất, mình vào học đại học với tư tưởng là để cho bắt kịp xã hội, để đạt được cái người ta gọi là “cột mốc” quan trọng của cuộc đời mỗi con người, chứ không hề ý thức rằng mình có thực sự muốn học hay không. Đến trường học đều đặn nhưng rất thụ động. Thầy cô bảo học gì làm bài gì tìm hiểu về cái gì thì làm y như vậy với mục đích duy nhất là để điểm tử tế.

Nhưng dần dần, mình được tiếp xúc với các môn về chính trị thế giới. Học đâu cũng là học cả quá trình diễn biến, là học lịch sử. Nhắc đến một vấn đề là phải truy về gốc rễ của vấn đề, phải tìm hiểu tại sao hai nước chúng nó ghét nhau, tại sao đi đâu cũng thấy ông này can thiệp, tại sao tổ chức quốc tế lúc nào cũng như bất lực, tại sao, tại sao và tại sao. Và lần đầu tiên trong đời mình chủ động google tài liệu đọc về lịch sử, xem các bài phân tích quan hệ quốc tế, mặc dù lúc đó chỉ đơn giản muốn hiểu bài trên lớp, muốn điểm A Speaking TACN.

Thế rồi một học kỳ, hai học kỳ lặp lại thói quen như thế và không biết tự khi nào mình cảm thấy chính trị rất thú vị. Mình tìm đọc vì mình MUỐN và mình bắt đầu biết cười ngặt nghẽo trước những mẩu chuyện cười nhạt nhẽo về chính trị. Rồi mình phát hiện ra nhiều mặt khác của chính trị, không chỉ có chiến tranh, ngoại giao. Chính trị hoá ra gần gũi hơn mình tưởng vì nó liên quan trực tiếp đến vấn đề con người, về các vấn đề nhân quyền. Từ một vấn đề của một cộng đồng hoàn toàn có thế trở thành một vấn đề lớn của đất nước, và thậm chí là vấn đề thế giới. Lúc đó người ta sẽ chính trị hoá nó.

Ví dụ như bất bình đẳng giới, ban đầu người ta mới chỉ dừng lại ở việc phát hiện những hành động phân biệt, áp bức, bạo lực ở nhóm người này, nhóm người kia. Nhưng sau đó họ nhận ra nó là vấn đề mang tính hệ thống, phải dùng cả hệ thống để giải quyết. Vì thế họ lên tiếng, họ gọi tên, và chính trị hoá nó. Và phong trào nữ quyền ra đời.

Nói chung, từ khi có hứng thú học, mình cảm thấy thời gian học trên lớp quý giá hơn rất nhiều và mình học thực sự, chủ động đọc thêm nhiều. Không chỉ riêng chính trị, mình cũng bắt đầu có hứng thú với các môn khác. Nói ra có vẻ trừu tượng nhưng thực sự mình thấy vẻ đẹp của tri thức. Nhiều cái mình đọc vì mình nghĩ nó có ích cho mình, nhưng cũng nhiều cái mình tìm hiểu vì mình muốn. Và có lẽ đây là cái người ta gọi là “intellectual vitality“?

Nhưng cùng lúc, mình cảm thấy hơi tiếc khi nhìn lại năm tháng ngồi trên ghế nhà trường trước kia đã lãng phí thời gian, bỏ lỡ bao nhiêu kiến thức. Nhưng muộn còn hơn không. Ít ra hiện tại mình đã biết mình thích cái gì, mối quan tâm của mình ở đâu. Mình sẽ tiếp tục nuôi dưỡng “intellectual vitality” của mình cho đến khi không thể nữa thì thôi.

A matter of perception

If you think people with disabilities are already enjoying all the rights that they deserve, you think it wrong.

The truth is, until today, there still exists stigmas and prejudices among the whole society towards people with disabilities. Those have long created a thick wall between both sides – the society and people with disabilities – which prevents them from understanding and lifting each other up, as a matter of perception.

In a country like Vietnam, where the effect of Agent Orange/Dioxin from the war still remains, leaving many families to suffer from birth deformities and other serious health issues, people with disabilities account for 7.8% of the whole population, equivalent to 7 million people (source: CAND). Given that number, few Vietnamese people have the awareness of the visibility as well as the difficulties of people with disabilities and, therefore, not enough efforts have been made by policy-makers and each individual towards an inclusive society for people with disabilities. In other words, the wrong thinking – “it’s one in a million” that has marginalized people with disabilities.

At the same time, many do not grasp the idea in which we use the noun phrase “people with disabilities” instead of “disabled people” – that people with disabilities are capable of doing anything and they just do things a bit differently. People with disabilities are facing a lot of stereotypes and discrimination which negatively affect their chance of getting proper education, finding good jobs or even their rights to take part in the society. Not to mention, women with disabilities have to deal with double-discrimination since being women in Vietnamese society which have been heavily influenced by Confucianism and “fixed gender roles” is already a matter to be addressed.

And while it is the awareness that determines one’s actions and behaviors, the perception and attitudes are what underlies most of the issues of people with disabilities. Therefore, if this can be addressed, more actions would be made, especially among the policy-makers in order to create a more inclusive society with no one left behind.

IT’S TIME TO BREAK THE SILENCE

IT’S TIME TO BREAK THE CULTURAL NORMS, THE SILENCE AND TAKE ACTIONS.

In Vietnam, we all understand how the culture has been a thick wall that prevents people from doing certain things, including voicing up against violence and abusive behaviors. There are families, both women and men suffering from domestic violence and abuse, but rarely anyone of them is able to openly talk about it and seek help. Since it is “family business”, they oftentimes suffer the pain themselves and let the wrong-doings continue to happen. The expectations and responsibilities also play a big part in holding them back from reaching out.

On the other hand, those cultural norms have somehow given the abusers the “right” to carry out their actions. They may or may not admit it but it is their sense of entitlement that drives them to have those behaviors. All are in the name of culture.

That’s why it is important to create a platform for conversations to arise. Everyone deserves to be provided with all the information as well as the options they have regarding their issue.

Please educate yourself on this particular issue because we can’t be sure whether any of our beloved ones are/will be in that situation or even ourselves may someday get caught in it.

 

23847149_900480183454872_5126902414567726389_o

@Green House UN – 304 Kim Ma, Ba Dinh, Hanoi