Nỗi buồn này cất vào đâu

Dạo gần đây mình buồn lắm. Buồn man mác, buồn mơ hồ, buồn cụ thể, buồn rõ buồn…

Mình buồn nhưng mình chẳng dám nói với ai. Kể cả với bạn mình cũng úp mở. Bạn biết mình buồn. Mình cũng biết mình buồn. Nhưng chẳng đứa nào biết làm thế nào để hết buồn.

Ừ, buồn à? Buồn thì phải vui lên!

Buồn cũng có nhiều kiểu buồn lắm. Không phải cứ thay thế buồn bằng vui là giải quyết được vấn đề đâu. Có những kiểu buồn cứ tràn ra mà không kìm nổi, thế là để chảy tràn. Chảy hết, để khô, cạn mới hết buồn được. Rồi có kiểu buồn thành cục, nặng trĩu, làm mệt nhọc cả thân cả thể. Nhiều cục buồn thì lại càng không thể giải quyết bằng một cái vui. Hay có kiểu buồn như khói bụi Hà Nội. Bủa vây, vô hình và không bao giờ tan biến.

Nhiều lúc buồn quá, vật chủ không muốn nghĩ nữa, nên tự đánh lạc hướng mình bằng những thứ cảm xúc khác. Nhưng sau cùng thì buồn vẫn ở đó, cất đi chỗ nào thì nó sẽ vẫn ở đó, vẫn luôn luôn tồn tại. Có buồn thì mới có vui.

Nên là mình chấp nhận sự thật. Mình buồn. Bạn buồn. Ai cũng buồn. Buồn không phải là tận cùng của thế giới. Buồn là sự thật hiển nhiên, như 1 + 1 = 2 vậy. Đã là con người thì sẽ buồn. Càng không nên buồn vì mình buồn.

Nói đi nói lại thì mình vẫn buồn. Buồn nhiều…