Phải “đi” thì mới nên người?

Ngày mai tớ (lại) đi pre-departure camp các cậu ạ. Nhưng lần này tớ tham gia với tư cách là returnee và các chị sẽ cho tớ hẳn 15′ để kể về chuyến đi năm xưa của tớ. Thế là tớ lại được dịp hồi tưởng lại mùa hè Stanton Home ’16.

garden2

At Stanton Home’s garden, 2016

Trong số các câu hỏi gợi ý có một câu như thế này: Những bài học rút ra trong dự án hoặc những thay đổi của bản thân khi anh/chị trở về?

Bài học con con thì nhiều, nhưng còn thay đổi? Các cậu có thấy tớ khác gì nhiều từ ngày về không? Con người ta ai mà chẳng học hỏi, lớn lên và thay đổi từng ngày, thậm chí là  từng giờ? Nếu “thay đổi” ở đây ám chỉ những thứ kiểu bước ngoặt, ngã rẽ cuộc đời, cái kiểu thay đổi 180 độ thì chắc không có. Có chăng thì là thêm chuyện để kể cho bớt nhạt.

Đến đây tớ lại nghĩ. Người ta bảo phải “đi” mới biết mình là ai, thì mới được gọi là sống. Nhưng các cậu đừng hiểu theo đúng nghĩa đen của chữ “đi” này nhé. Không cứ nhất thiết là phải xê dịch, phải phượt, phải bay sang nước XYZ thì mới được gọi là trải nghiệm. Đó chỉ một trong rất NHIỀU cách tận hưởng cuộc sống mà thôi. Cũng như không nhất thiết phải đi du học mới gọi là học, hay phải gầy đét mới được coi là khoẻ mạnh, phải ăn chay mới được cho là người có đạo đức, v.v.

Đây chính cũng là vấn đề của truyền thông và mạng xã hội. Họ luôn thiên vị. Họ tạo ra những “cái chuẩn” và định hướng chúng mình theo những “cái chuẩn” ấy. Mạng xã hội: hoặc làm con người ta quên mất tính độc đáo (originality) của bản thân; hoặc quá tâng bốc chủ nghĩa cá nhân (individualism), rằng con người ai cũng vô-cùng-đặc-biệt và chỉ nên làm những thứ siêu-siêu-đặc-biệt.

Thế là góc nhìn của chúng mình bị thu hẹp lại. Quan niệm về cái đẹp, về cách chúng mình sống và trải nghiệm bị hạn chế. Chúng mình chỉ tập trung vào những thứ hào nhoáng mà quên mất rằng chính những điều giản dị mà chúng mình đang có cũng đẹp đẽ và tuyệt vời đến nhường nào.

Quay trở lại việc đi và trải nghiệm, tớ nghĩ chúng mình chỉ cần có một cái đầu thật mở, mở hết cỡ để đón nhận trọn vẹn từng khoảnh khắc mà chúng mình đang sống. Quan sát nhiều hơn một tí, tương tác nhiều hơn một tí, chịu khó tìm tòi học hỏi thêm một tí thì lúc nào cuộc đời cũng đầy ắp những điều hay ho thú vị mà chẳng cần phải đi đâu í.

Nhỉ?!

Một ngày đa sắc

Ngày thứ hai đầu tiên của tháng 11, một vài cái update và đôi ba dòng cảm xúc.

Thật hiếm có 24 giờ nào như 24 giờ vừa rồi. Nó vốn chỉ là 24 giờ trong một ngày thứ hai đầu tuần làm việc rất bình thường như bao ngày khác. Chả phải dịp lễ tết, cũng chả phải do sự kiện trọng đại gì. Chỉ là từng chi tiết, từng khung giờ trong ngày vừa rồi đều mang lại cho mình một cảm xúc, một màu sắc hoàn toàn khác nhau. Mình sẽ gọi ngày này – ngày thứ hai, 16 tháng 11 năm 2017 là “ngày đa sắc”.

Bắt đầu từ 0 giờ đến 7 giờ sáng: màu đen. Vì trong khoảng thời gian này mình đang…ngủ. Vì thế màu đen này mang nghĩa đen. Phòng ngủ tối đèn (đen), mắt nhắm (đen), trời tối (đen).

Tiếp đó là khoảng thời gian từ 8 giờ rưỡi đến chiều tối làm việc ở văn phòng UN Women với chị Huyền và chị Minh. Từ ngày bắt đầu thực tập mình gặp không ít những khủng hoảng về năng lực bản thân, về vị trí của mình tại văn phòng này. Mình luôn thấy mình nhỏ bẻ, thiếu sót và vô dụng. Nhưng đến hôm nay, những khủng hoảng ấy đã phần nào được “xoa dịu” và mình lấy lại được chút niềm tin vào bản thân, vào những kế hoạch trong tương lai của mình. Tất cả chỉ nhờ việc thay đổi chỗ ngồi, sự thay đổi về những con người mình tương tác và làm việc cùng. Làm việc với hai chị khiến mình cảm thấy công việc mình làm được trân trọng. Rồi sự ân cần chỉ bảo của các chị nữa. Thế nên, dù công việc tuy có vẻ nhiều, vụn vặt nhưng mình thấy nhẹ nhàng và thoải mái cực kỳ. Chưa kể hôm nay trong lúc làm hợp đồng procurement được đọc CV 10 trang của một bác cũng khởi đầu với tấm bằng ngôn ngữ, nhận ra rằng mình vẫn còn một chặng đường dài phía trước, nhưng chặng đường ấy hoàn toàn khả thi và trong tầm tay. Nói túm lại, màu mà mình cảm nhận được là màu xanh da trời chăng? Vì mình cảm thấy một phần trong mình nhẹ nhàng, lâng lâng vô cùng.

Rồi đến tối đi họp team leader cho Quest festival. Không hiểu sao cứ nghĩ đến Quest thì mình lại liên tưởng đến màu tím “huyền bí ma mị”. Quest với mình vẫn luôn là một “ẩn số”. “Ẩn số” từ ban tổ chức, đến quy trình làm việc, đến các tình nguyện viên. Tức là chẳng có gì rõ ràng cả. Gần đến ngày sự kiện nhưng nhiều thứ vẫn đang trong quá trình “pending”. Với một đứa dễ bị rối loạn lo âu bởi những thứ không chắc chắn như mình thì đây là một cực hình. Màu tím hay ho, khơi gợi trí tò mò thật đấy nhưng nhiều lúc nó cũng làm con người ta phát điên bởi chính cái sự mơ hồ đấy.

Kết thúc cuộc họp và 30 phút tiếp theo đó là màu đỏ. Mình chưa bao giờ có cảm tình với màu đỏ, màu đỏ của đèn giao thông. Đúng, mình bị bắt ngay chỗ đèn đỏ do rẽ sai làn đường. “May” sao được anh công an “tốt bụng” cầm cho 200K thay vì phải nộp phạt 300K và ghi biên bản. Chả hiểu sao mà từ lúc đấy đến lúc về nhà mình cứ mếu cười mất kiểm soát. Cái hay ho là thay vì nghĩ về 200K vừa bị mất thì mình lại tự an ủi bản thân những câu rất liên quan, kiểu: “Mình sống độc thân vui vẻ mà!”, “Cứ như thế này là vui rồi”… Ôi công nhận bộ não con người thú vị thật đấy!

Về đến nhà, mình về với cái màu berge mềm mại, thư thái. Ăn cơm xong, lên phòng, bật nhạc và gõ máy. Rõ ràng là có đống việc cần phải làm nhưng đầu óc mình vẫn ở trạng thái thư giãn đến lạ kỳ. Mình tự nhủ là phải trân trọng những khoảnh khắc như thế này. Biết đâu mai kia cơm áo gạo tiền, sẽ phải hiếm hoi lắm mới có cơ hội vừa nghe nhạc và gõ máy. Chưa kể lúc ấy bối cảnh sẽ khác, con người sẽ khác.

Nhìn lại thì thấy cái ngày cũng khá bình thường. Nhưng bình thường không có nghĩa là nhàm chán hay vô nghĩa. Quan trọng là cách bản thân nhìn nhận. Mấy ai (kể cả mình) có thao tác lật lại một ngày để ngẫm, để thực sự cảm nhận từng cung bậc cảm xúc, từng những mối quan hệ tương tác? Bởi con người ta có xu hướng bỏ qua những thứ “bình thường” mà quên mất rằng những thứ “bình thường” ấy là nền tảng của những điều mà họ cho là “đặc biệt”, là “đẹp đẽ”. Rồi những thứ “bình thường” ấy bị cho là vô nghĩa và bị quên lãng.

Hầy.

Dù sao thì mình vẫn vui vì một ngày đa sắc!