22 NĂM VÔ DUYÊN

22 năm cuộc đời. Và chưa bao giờ biết cảm giác được người khác thích và theo đuổi như thế nào…

24/24 giờ lừa dối bản thân, lừa dối những người xung quanh rằng mình chẳng cần bố con nhà thằng nào, rằng mình hoàn toàn có thể tự mua vui cho bản thân, rằng mình đang hưởng thụ cuộc sống, rằng mình độc thân vui vẻ.

Nhưng sự thật thì vẫn là sự thật.

Mình cô đơn lắm.

Mình tủi thân lắm.

Mình hay nằm mơ giữa ban ngày về một ngày đặc biệt nào đó mình sẽ được gặp một người thật đặc biệt. Một người thực sự muốn tìm hiểu về mình. Và chúng mình tìm hiểu nhau. Cùng nhau làm những thứ đặc biệt mà chỉ hai người thích nhau mới làm…

Thực tế là mình gặp nhiều người mà mình thấy thú vị lắm. Và thực tế cũng là chẳng có một ai thấy mình thú vị cả. (cười)

—————–

Mình hay tự hỏi bản thân: “Chẳng nhẽ mình xấu xí lắm hay sao mà mãi chả có ai thích???”

Rồi mình than với trăng, với trời: “Bao giờ mới tới duyên???”

Buột miệng than vãn trời đất vậy thôi nhưng thật ra mình biết vấn đề chả phải do định mệnh hay duyên số. Vấn đề là ở mình hết. Dù có nỗ lực tỏ ra cởi mở, lạc quan yêu đời đến mấy thì cái sự tự ti, tuyệt vọng, sự giả tạo và cái “tôi” ngang bướng của bản thân vẫn cứ ì ạch ở đấy. Những suy nghĩ tiêu cực, tư duy lười biếng dường như đã ăn quá sâu vào tiềm thức của mình, phản ánh qua cách mình nói, cách mình tiếp xúc với mọi thứ xung quanh. Dù không rõ ràng, nhưng dường như không ai là không cảm nhận được rằng, có cái gì đó rất “off” trong cách mình ứng xử với họ. Nhưng may mắn thay, ai cũng có cuộc sống của riêng họ và chẳng ai buồn để tâm mình “off” ở chỗ nào.

Đúng là cái “tôi”. Cái “tôi” của ta, của người thực sự rất nguy hiểm.

Cái “tôi” quan sát xã hội. Cái “tôi” đánh giá. Cái “tôi” bắt chước. Cái “tôi” tự vệ.

Cái “tôi” bảo: Phải lạnh lùng. Phải giữ khoảng cách. Phải nói A. Không được nói B. Không làm C…

Cứ như thế, cái “tôi” chiếm đoạt cả thân xác, cả tâm trí. Cái “tôi” điều khiển cách người ta sống, cách người ta đối nhân xử thế, thậm chí là cách người ta ưu tiên các giá trị của bản thân. Và thế là con người ta chẳng thể phân biệt rõ ai, cái gì mới thực sự quan trọng đối với họ. Tệ hơn rằng, tưởng rằng cái “tôi” của mỗi người sẽ giúp họ độc đáo, khác biệt với thế giới. Nhưng thực tế, cái “tôi” chẳng những ép người ta phải cư xử theo một kiểu cách nhất định, cái “tôi” còn xây nên một bức tưởng lớn, cô lập con người ta với thế giới.

—————–

Nói đi nói lại, dù sao thì cũng chỉ có chính mình mới có khả năng tự giải quyết vấn đề của bản thân.

Bắt đầu từ việc hạ cái “tôi” và thành thật với chính mình.