Thailand – Day 3

Ban Khwao, ngày 6 tháng 7 năm 2017

Hôm nay đã là ngày thứ ba trên đất nước Thái Lan và mình vẫn bình an vô sự.

Bắt đầu từ đâu đây nhỉ?

Tua lại 2 ngày đầu, sau chuyến bay 2 tiếng từ Hà Nội đến Bangkok, mình đáp sân bay, nhập cảnh và lập tức mua sim để tiện liên lạc và có internet sử dụng google map vì chuyến này quyết chí tận dụng triệt để đôi chân và phương tiện công cộng thay vì ngốn quá nhiều tiền vào taxi như vụ Uber 200 đô hồi bên New York. Vâng, rất quyết tâm!

Loay hoay một hồi tháo lắp thẻ sim và kích hoạt tài khoản, mình tra vội google map cách di chuyển đến Khaosan Lovers Hostel: Đi bộ – BTS – Đi bộ – Bus.

“Ok, trông có vẻ dễ dàng. Chỉ cần tìm đúng chuyến, xuống đúng trạm là sẽ đến nơi.”

Và từng bước một, mình đã xuất sắc hoàn thành nửa chặng để xuống được nhà ga Phaya Thai trước khi lên chuyến xe bus về Khaosan. Và đây cũng là lúc một đống cái dở hơi rơi vào đầu.

Tàu đến nơi, mình nhanh chóng ra khỏi nhà ga và tìm trạm xe bus. Theo google map thì mình ở rất gần, rất gần trạm rồi và mình cũng thấy mọi người đang chờ xe bus gần đấy. Nhưng nhìn lên, là một cái tên khác hoàn toàn. Mình hỏi cô bán hàng gần đó làm thế nào để bắt xe bus 59 (tuyến xe bus theo chỉ dẫn của GG Map) thì được cô niềm ở chỉ dẫn đến một vị trí chả hề khớp với cái chỉ dẫn mình đang cầm trên tay.  Cái dở hơi thứ nhất.

Quyết định nghe theo người bản địa, mình đi mãi đi mãi. Càng đi càng thấy hoang mang vì nó xa hơn mình tưởng. Dòng xe di chuyển liên tục khiến việc sang đường trở nên khó khăn hơn bao giờ hết. Như một con cá lạc dòng, mình hùa theo đoàn người đi bộ. Đi thêm một đoạn nữa, mình hoàn toàn mất phương hướng và không biết phải làm gì tiếp theo. Cái dở hơi thứ hai.

Lúc này, mình lại mở google map và GPS ra. Và mặc dù mình đã ở một vị trí khác hẳn so với lần tra trước, kết quả chỉ dẫn vẫn y nguyên. Cái dở hơi thứ ba.

“Damn it! GPS!”

Và trong lúc ngẩn ngơ với màn hình điện thoại thì…PẸT! PẸT! PẸT!

TRỜI ĐỔ MƯA LỚN! Cái dở hơi thứ tư.

Mình chạy vội vào quán ăn Hồi giáo gần đấy trú mưa. Tất nhiên, mình tranh thủ gọi đồ ăn tối. Ăn no nê thì quyết định gọi taxi. Chờ 10 phút. 20 phút. 30 phút. Chuông điện thoại kêu. Mình nhấc máy và anh xế xổ một tràng tiếng Thái. Mình chuyển cho chị chủ quán nghe thì biết là hóa ra anh ta bị LẠC ĐƯỜNG. Bị LẠC ĐƯỜNG.

Mình ổn.

Cái dở hơi… à mà thôi.

May mắn sao có chị chủ quán ôn tồn chỉ đường cho anh xế không thì mình cũng không biết lấy vốn Thái ở đâu ra để trả lời cho ảnh.

Và từ thời điểm có cuộc gọi đến đến lúc mình đến được hostel mất khoảng 1 tiếng. Làm thủ tục check-in, nghỉ ngơi, tắm rửa đến 10 giờ tối thì mình vác xác ra đường đến phố Khaosan. Con phố nhộn nhịp những quán những bar y như Tạ Hiện của Hà Nội. Lang thang vài vòng rồi nghỉ chân ở một quán Pad Thai thì gặp một chú người Pháp cũng du lịch solo. Mới gặp thôi mà chú ấy đã chủ động kể về câu chuyện cuộc đời của mình, rằng nó cô đơn, rằng chú bị bạn bè xa lánh. Mình cũng chỉ cười trừ, ăn vội đĩa mỳ rồi đi vội vì cảm thấy…bất an.

Kết thúc ngày thứ hai ở đất Thái. Mình ngủ một giấc thật sâu đến sáng hôm sau, check-out hostel, bắt chuyến xa bus 5 tiếng đồng hồ về Chaiyaphum và được Amy, con gái của bác host đến tận bến xe đón về Ban Khwao.

Chỉ cho đến lúc này, khi mà mình được tận mắt thấy ngôi trường mình sẽ tình nguyện trong 1 tháng tới đây, thì mình mới chắc chắn là mình không bị lừa. Tưởng tượng mọi chuyện sẽ như thế nào nếu như mình đến Thái Lan, đến Chaiyaphum và không một ai ra đón? Và tất cả chỉ là một trò lừa trên trang Workaway?

Chưa bao giờ mình mạo hiểm như vụ này. Nhưng cũng từ đây mới biết mình được phù hộ và may mắn đến cỡ nào. Tất cả những gì mình cảm nhận được bây giờ là sự biết ơn vô ngần.

Dù sao thì đây mới chỉ là ngày thứ ba thôi. Chắc chắn còn nhiều thứ trước mắt để mình học hỏi.

Còn bây giờ: sập nguồn.


P/S: Bài viết này được bắt đầu từ rất lâu rồi. Đáng nhẽ mình đã đăng nó sớm hơn (ngay sau khi mình hoàn thành nó chẳng hạn?!). Nhưng vì chuyến đi tuyệt vời quá, đến mức mà phải để tận đến bây giờ, khi mà chuyến đi kết thúc và mình đã về đến nhà được 3 tuần thì mới nhớ ra để hoàn thiện và công khai nó.

Một lần nữa, cảm ơn vì tất cả!

thai2

 

thai

Does my skin color affect my chance of traveling/volunteering?

It’s been 5 months since I started saving for my summer trip in Thailand. Although I still have 4 more months until the departure day, I already feel super excited about it. Yet, a recent incident has occurred and it may cause me to change the whole plan.

In the beginning, everything seemed to run smoothly since I’d found out about a website called Workaway – a place where people can find projects to work in return for free accommodation (or even food) and cultural exchange while traveling. I soon signed up for it, sending out my requests to potential Thai hosts (though I know that it might be too early to do that but I couldn’t help myself). After a few days, I received 2 replies saying yes, decided to go for one, had some exchange with the host and extended my trip from a week to a month.

To be honest, at first, I was so scared of the idea that I might be not getting any acceptance just because…I’m Asian. I was made to believe that those Thai hosts preferred white people to join their projects since I could hardly see any Asian’s feedback on their pages. Some even make it clear that they only accept “white people”. Yes, they use the exact words: “WHITE PEOPLE”. I can totally understand if many hosts need English native speakers for their English teaching projects. But “WHITE PEOPLE ONLY”? I’m quite intrigued by the reason behind. Is that the “white fetish” people’ve been talking about? Is “white fetish” even a thing?

Anyways, I was glad that I found a perfect project to work for. It would be in a small province in the suburbs of Bangkok, definitely not a touristy place with sunflower fields and golden temples. Not to mention the host, she seemed to be trust-worthy with all the positive feedbacks. I felt so lucky – “So maybe this racism thing is not as serious as I thought it was. Maybe I was just overthinking.”

And as the host and I mailed back and forth, I was so sure that I got my “reservation”.

Unfortunately, the story doesn’t end there. As soon as I informed the host of my exact arrival date (because she insisted me to), she turned over and said that all positions had been occupied.

“What???”

“Why it has to be right after I booked my flight tickets?”

“Doesn’t she know that I decided to extend my staying (which eventually led me to book my flight tickets in accordance with the dates) just because of her assurance?”

“Doesn’t she know that I’m very poor and it took me a lot to eventually have this trip?”

A full-blown panic attack.

Back to this moment, when the panic attack is gone, I’m still quite confused and nervous. A lot of questions are being stuck in my head and mostly around whether I’m able to find another decent project/host. Even when I’ve calmed myself down and started to send out new requests on Workaway, I feel lost. Negative thoughts keep filling my head no matter how hard I try.

So my story is going nowhere. Hope I could soon find direction for it. I really don’t want to blame this on racism because it’s not. But since I have to get back to the search again, racism is definitely taken into account.

For now, I’ll just continue breathing and hoping for the best.