Ngày mai tớ (lại) đi pre-departure camp các cậu ạ. Nhưng lần này tớ tham gia với tư cách là returnee và các chị sẽ cho tớ hẳn 15′ để kể về chuyến đi năm xưa của tớ. Thế là tớ lại được dịp hồi tưởng lại mùa hè Stanton Home ’16.

At Stanton Home’s garden, 2016
Trong số các câu hỏi gợi ý có một câu như thế này: Những bài học rút ra trong dự án hoặc những thay đổi của bản thân khi anh/chị trở về?
Bài học con con thì nhiều, nhưng còn thay đổi? Các cậu có thấy tớ khác gì nhiều từ ngày về không? Con người ta ai mà chẳng học hỏi, lớn lên và thay đổi từng ngày, thậm chí là từng giờ? Nếu “thay đổi” ở đây ám chỉ những thứ kiểu bước ngoặt, ngã rẽ cuộc đời, cái kiểu thay đổi 180 độ thì chắc không có. Có chăng thì là thêm chuyện để kể cho bớt nhạt.
Đến đây tớ lại nghĩ. Người ta bảo phải “đi” mới biết mình là ai, thì mới được gọi là sống. Nhưng các cậu đừng hiểu theo đúng nghĩa đen của chữ “đi” này nhé. Không cứ nhất thiết là phải xê dịch, phải phượt, phải bay sang nước XYZ thì mới được gọi là trải nghiệm. Đó chỉ một trong rất NHIỀU cách tận hưởng cuộc sống mà thôi. Cũng như không nhất thiết phải đi du học mới gọi là học, hay phải gầy đét mới được coi là khoẻ mạnh, phải ăn chay mới được cho là người có đạo đức, v.v.
Đây chính cũng là vấn đề của truyền thông và mạng xã hội. Họ luôn thiên vị. Họ tạo ra những “cái chuẩn” và định hướng chúng mình theo những “cái chuẩn” ấy. Mạng xã hội: hoặc làm con người ta quên mất tính độc đáo (originality) của bản thân; hoặc quá tâng bốc chủ nghĩa cá nhân (individualism), rằng con người ai cũng vô-cùng-đặc-biệt và chỉ nên làm những thứ siêu-siêu-đặc-biệt.
Thế là góc nhìn của chúng mình bị thu hẹp lại. Quan niệm về cái đẹp, về cách chúng mình sống và trải nghiệm bị hạn chế. Chúng mình chỉ tập trung vào những thứ hào nhoáng mà quên mất rằng chính những điều giản dị mà chúng mình đang có cũng đẹp đẽ và tuyệt vời đến nhường nào.
Quay trở lại việc đi và trải nghiệm, tớ nghĩ chúng mình chỉ cần có một cái đầu thật mở, mở hết cỡ để đón nhận trọn vẹn từng khoảnh khắc mà chúng mình đang sống. Quan sát nhiều hơn một tí, tương tác nhiều hơn một tí, chịu khó tìm tòi học hỏi thêm một tí thì lúc nào cuộc đời cũng đầy ắp những điều hay ho thú vị mà chẳng cần phải đi đâu í.
Nhỉ?!