Revolting human beings

There are days I shed my tears for what I didn’t do.

There are days I wish I couldn’t see, hear, and read.

There are days I wonder what is going on in those’s mind when they could hurt their fellow humans that easily since they actually did it.

There are days I detach myself from the chaotic exterior where people destroy everything, even their species.

There are days I realize I myself a human being involved in the mess created by the human race.

There are days that make me question myself whether I want to actually live in this world since it disgusts me and I disgust it.

I see shits happen and do nothing about it. All I can do is complaining.

I hate cranky people who complain.

Basically, I hate myself.

So my self-hate problem has escalated to another level. I used to feel insecure about how I look, how incompetent I am, how I could never be like my friends, how myself not qualified enough for what I got. But now, when I relate myself to the outside world, it gets worse. I feel invisible, unworthy instead of perceiving myself as “not enough”-which means I still got something to offer like before.

I now know “what” am I.

Nothing.

That explains all the ignorance I got when my voice was too “small” and they were thinking of something else. Clearly, whatever in their brain was more interesting than what I said since I was nothing to them.

It also explains the fact that no matter how hard I try, I still cannot have others’ recognition as a ghost cannot leave a footprint on the seashore.

I am small and alone. People say things like  “two is better than one”, “together we are an ocean.” But how can I find that person to be “two” or “together” since no one bothers listening to what I say. No one gives admission for a ghost to their houses. What they do to a ghost is running away from it or ignoring it.

They say “keep trying”. But I’m tired. How about just me? Why it’s not enough?

I know I am asking too much. I know I  don’t deserve acceptance from anyone.

So

The world doesn’t want me

I hate the world

Should I continue living?

“Your visa is approved. Hope you have a great time in the US!”

Cả buổi tối hôm trước lăn lóc trên giường mãi không ngủ được. Ngồi thiền, xem các thể loại heart-breaking videos, ngắm mèo ngủ,… mãi mãi cũng không thể nào nhắm mắt. Cuối cùng, 3 giờ sáng thiếp đi, 5 giờ tỉnh rồi lại thiếp đi đến 7 giờ tỉnh hẳn và chuẩn bị “lên đường”.

Hơi không liên quan một tí là cứ đến ngày thi, trên đường từ nhà đến trường mà suôn sẻ, đến đoạn đèn giao thông thì đèn chuyển xanh, không tắc đường, không phanh gấp thì y rằng hôm ấy làm bài như CỨT. Còn phải hôm mà đã đi sát giờ, lại còn tắc đường, suýt đâm, tai nạn, các thứ các thứ thì bài thi làm ngon ơ. Không hiểu sao luôn.

Lần này. Chả phải thi thố gì cơ mà cứ có cảm giác nơm nớp, xen háo hức, xen bồn chồn. Vì sao? Vì nó quan trọng!

Xin visa thôi mà. Không được thì ở nhà, lại một mùa hè như bao mùa hè khác. Bố bảo: “Không phải lăn tăn!”

Nhưng mình  muốn đi lắm. Phải có cái gì đánh dấu cho cái thời khắc từ teen lên “ty” (twenty) chứ???

“May mắn” sao, sáng lao ra đường thì đường vừa tắc vừa nóng. Nắng chang chang. Lao ra đến chợ thì nguyên một chiếc xe tải to oạch chắn giữa đường. Rẽ. Suýt đâm mấy lần vì các mẹ đi chợ…

Điềm lành!

Và không nằm ngoài dự đoán, phỏng vấn gặp ngay một bác tây dễ mến dễ tính. Hỏi nhanh vài câu. Xong chốt cũng nhanh:

“Your visa is approved. Hope you have a great time in the US!”

Thế là xong! Tháng 8 này đi xuất khẩu lao động!

Letting this semester “fall” – Buông!

The thing is: I have so many things on my mind right now and they keep interfering my studying, my pure brain which should be used for Grammar, English, Literature and whatsoever associated with studying ONLY! (Poor little brain!)

This doesn’t happen very often. In other words, it RARELY happens since I find myself a thoughtless person. I don’t think much about anything, especially life. I’m easy-going, free and I get satisfied easily.

So, this semester is something I would call “an exception”. Numerous pieces of stuff are hanging on my shoulders, but not negatively. Those are actually my plans, my concerns about the future.

Recently I have asked myself tons of questions which I can’t answer it myself. I take out the time I should be using to cram for exams, to think about it. Then I ended up asking Google (sometimes Youtube). Look how stupid I am.

The good thing is what is going on in my mind makes me feel less stressful and almost care-free about the exams. I do know that if this continues, I’ll get into trouble with my low GPA. Still, I don’t care much. What happens will happen. Therefore, I’m going to let nature take its course.

Screw all the exams, screw my GPA, I have other fascinating things to think about.

Period!

Color Me Run 2016: Volunteer or Be A Security Guard?

This is the second time I’ve joined Color Me Run as a volunteer. So I think I’m gonna leave some words since I haven’t written anything about it after the event last year.

Here is how I ended up (again) joining the event…

As a perk of being a former volunteer of Color Me Run 2015, I immediately got into the volunteer team for the event this year, without signing up via an online application. I was even able to choose the desired position.

So, I was arranged to the Entrance team, so-called Check-in team, so-called Security team, despite the fact that I wanted to be at the Medical Support booth. Mhmm, admittedly, I felt quite pity, knowing that the task would be much harder.

“Meh, screw it! How hard it could be?! All I care is I will be super clean at the end of the day and enjoy the free concert!”

That is exactly what I was thinking after having heard the bad news. You know, at least I won’t have to work at the same position like last year, which was at Yellow team.

But!

I was wrong! The weather was terribly annoying. It was super hot and sunny. The atmosphere was extremely crowded and suffocating. I, as a volunteer of the Entrance team, had to stand for hours under the burning sun, check participants’ bags and if they had their wristbands, BIBs and t-shirts. Yes, pretty much like a security guard.

13268466_1212205952125852_6422068617537441054_o

There were umbrellas, but didn’t help much. I still got sun burnt!

And I kept telling myself: “Wait for it, Anh! That’s the price you need to pay for the concert afterward!”

“And hey, you are contemplating the beauties of human beings. Look at those handsome guys passing by…”

Eventually, there was no concert for me since it suddenly rained cats and dogs. Then as soon as the rain seemed that it would stop for a while, I rushed home to attend my father’s birthday party on time. I had no idea that they would continue the event, until the next morning, when I pumped into videos, pictures from last night concert on Facebook . *sad face*

Therefore, to me, the day was so worthless. I got nothing from it exept for this picture in which I looked like I have no eyes or eyebrows…

13256261_1687242641541218_4576886960710702363_n

Pale, no eyes and no eye brows!

Yayyyyy Color Me Run sucks!

#colormerun2016 #colormerun #imagina

 

Bài tập nhóm: Lười biếng hay thiếu trách nhiệm?

Từ bé tới lớn ít khi phải quan tâm tới mấy vụ làm việc nhóm. Cứ làng nhàng làm đúng việc được giao, sau đấy là dồn hết cho nhóm trưởng tổng kết. Mình cứ làm đúng yêu cầu, đúng nội dung, chuẩn deadline là hoàn thành nhiệm vụ. Còn khoản họp bàn bạc trước đó thì chắc cũng do số mình may mắn, hiếm khi gặp mấy thể loại “lạc điệu”, hay bảo thủ cố chấp. Toàn được làm việc với tập thể tính khí ôn hòa, ngồi một lúc với nhau là ra vấn đề nên dễ dàng đi đến quyết định chung.

Thế nên mỗi lần điền đơn mà gặp mấy câu hỏi kiểu: “Bạn đã bao giờ gặp xích mích khi làm việc nhóm chưa? Bạn đã làm gì để giải quyết nó?”, mình đều ngẩn tò te một hồi rồi múa phím, viết kịch bản dựng phim luôn.

Thực sự là chưa bao giờ được làm nhóm trưởng, hay các loại “trưởng” nói chung nên không hiểu được chuyện gì đang diễn ra giữa các thành viên khác. Kể cũng hơi vô tâm.

Cơ mà mấy ngày gần đây làm mình phải suy nghĩ thật…

Không phải là được làm nhóm trưởng gì đâu, chỉ là có 3 đứa làm với nhau về 1 vấn đề của Luật. Mình đọc trước nên phân chia các phần làm cho 2 đứa còn lại. Dặn dò chúng nó phải đọc ở đâu, tham khảo ở đâu, chỉ hẳn số chương, số mục. Chu đáo đến thế là cùng, mặc dù 2 đứa đấy chắc cũng biết mình phải làm gì từ buổi họp nhóm hôm nọ.

Mình yên chí, nghĩ đến đúng deadline tổng kết bài 3 đứa, gửi lại cho nhóm trưởng là ok.

Vậy mà…

Cả 2 đứa, không đứa nào đọc kỹ. Hỏi đi hỏi lại. Đứa nọ hỏi, giải thích một thôi một hồi rồi lại đến đứa kia cũng inbox, hỏi câu y hệt. Bực mình nhất là chúng nó toàn lôi những cái mà hôm trước đã bàn và thống nhất để hỏi lại. Đến lúc bài gửi lại cho mình tổng hợp thì lại chổng chéo các phần. Rồi lại hỏi, rồi lại giải thích…

Do các bè ấy quên? Các bè lười đọc, lười tìm hiểu? Hay thiếu trách nhiệm?

Chịu khó một tí, tập trung một tí khó lắm à?

Mình vừa bực vừa buồn. Hơn cả là thấy thương bạn nhóm trưởng…

Các thành viên đều làm đúng việc đúng hạn thì mọi thứ sẽ rất nhanh. Nhưng nếu cứ có mấy thành phần như thế kia thì đúng là thảm họa. Tự nhiên bị mất bao nhiêu thời gian vì mấy đứa không biết tận dụng thời gian của mình.

Kỹ năng làm việc nhóm quan trọng lắm. Kỹ năng lãnh đạo còn quan trọng hơn. Làm thế nào để tất cả thành viên đều hiểu nhiệm vụ và tâm huyết với công việc thực sự rất khó.

Viết cái này ra đây để nhắc nhở bản thân thôi, chứ chẳng dám nói thẳng với mấy đứa đấy. Đời hèn quá mà!

Một cú hích đau (đau phết đấy!)

Học kỳ 2 năm 2, một học kỳ mà mọi thứ có vẻ dễ thở hơn rất nhiều với mình. Trên trường, chuyện học hành “có vẻ” suôn sẻ hơn kỳ một. Tiếng Anh chuyên ngành không còn đáng sợ, điểm giữa kỳ Listening và Speaking ổn (mong Reading cũng ổn). Đến công việc thì có kha khá tin vui. Kiếm được công việc mới, rồi nghỉ sau một tháng vì lịch học không cho phép. Nhưng vẫn khá hài lòng vì mình không ra về tay trắng hay bị sa thải do bất tài. Sau đấy là còn 2, 3 job offers mà mình đang phân vân không biết có nên “chiến tới” không vì mùa thi cử đã “sát đít”.

Mọi thứ cứ trôi qua như thế. Đầu óc cứ bay bay, chơi vơi, lưng chừng. Không có cái gì ổn định và chắc chắn cả.

Tính mình vốn hiền hiền, dễ hài lòng và ít tham vọng. Chỉ thỉnh thoảng hứng lên vì nhìn bạn nhìn bè thấy mình kém cỏi nên xông pha chiến trường thôi. Vì thế sau khi đã đạt được một số mục tiêu, mình hay có xu hướng “nằm nghỉ”, nằm mãi nằm mãi. Tuổi còn trẻ mà hay nằm như vậy thì cực kỳ nguy hiểm. Nằm thì dễ bị “ngủ quên”. Một tuổi trẻ “ngủ quên” là một tuổi trẻ chết!

Và hôm nay, trong lúc mình đang lim dim như thế thì: ĐIỂM VỀ!

Môn Văn học Anh – Mỹ. Đề bài giữa kỳ là phân tích nhân vật Milverton trong Sherlock Holmes. Và đương nhiên, viết bằng tiếng Anh. Lúc bắt tay vào viết mình háo hức lắm. Lâu lâu mới lại có dịp được kiểm chứng kỹ năng Writing sau tháng trời làm content writer cho công ty. Mình lên dàn bài, lên kế hoạch viết trong mấy ngày để tránh cảnh vắt chân lên cổ chạy marathon cùng deadline. Mình tham khảo, lập hẳn tên folder các files sưu tầm là “CAM project”. Mọi thứ đều chu đáo và bài bản. Đầu tư như thế, chỉ mong thành quả sẽ xứng đang với công sức bỏ ra thôi. Hi vọng là ít ra cũng bằng bạn bằng bè cho đỡ tủi.

Vậy mà đến khi nhận được file pdf bảng điểm, thật sự thật sự rất thất vọng với bản thân. Các bạn đều hơn mình ít nhất 1 điểm, đều ở ngưỡng cao cả. Chỉ muốn khóc thật to thành tiếng nhưng không rơi nước mắt nổi. Thấy bản thân trước giờ hão huyền quá rồi. Đến một bài essay còn không đạt nổi điểm B thì mơ tưởng gì đến nghề copywriter, cái nghề “sống với những con chữ”. Rồi nhìn vào đứa điểm cao nhất lớp thì nhận ra rằng: Đúng là mình vẫn còn thiếu sót quá nhiều. Mình không hay đọc như người ta, mình chưa bao giờ có bài viết đăng báo, chưa bao giờ tham gia team Truyền thông ở một sự kiện nào. Và hơn cả, mình không có đam mê…

Một cú hích đau nhưng đáng và đúng lúc!

Bây giờ là lúc phải sắp xếp lại cuộc sống. “Chắc chắn” và “ngăn nắp”. Đây sẽ là 2 từ khóa cho thời gian sắp tới của mình!

 

Is it always good to release all feelings?

Life is definitely not easy. We cannot always have our feelings controlled all the time. By one way or another, those feelings will soon be released. However, how they should be released depends on each type.

There are positive ones, which will energize the surroundings as we spread it. They are like colorful lights that touch upon every creature and bring them the lively feel. On the other hand, there exist destructive feelings, which will be even more destructive when turning to what so-called “emotions”.

“Emotions play out in the theater of the body. Feelings play out in the theater of the mind.”

Those negative feelings can damage not only ourselves but also others who get affected. They are bad, toxic and even deadly as the meaning of the word ‘negative’ describes itself.

So, be careful when it comes to showing your feelings or letting it take over your body. You don’t know how it could stir up things around you, your own life and other beings’ lives.

Be sound, be thoughtful!

Tự nhiên, chả hiểu sao

Ngày 24 tháng 4 năm 2016

Bên ngoài trời mưa rả rích, sấm chớp đùng đòang đến phát sợ. Nước mưa xuống hòa với nước cống, lan lan ra khắp nơi. Mùi mưa vốn đã ngai ngái, giờ lại quyện vào đủ thứ đủ hương, từ thơm tho đến hôi thối dưới mặt đất. Chỉ cần mở cửa sổ là sẽ lập tức được hưởng trọn “hương đất hương trời” theo gió phả vào nhà.

Ờ, chỉ là cơn mưa tháng tư thôi mà. Chẳng có gì phải lăn tăn nghĩ ngợi hết. Đằ ng nào thì cũng đang ở nhà. Khô ráo và an toàn.

10 giờ 30 phút tối

Phập!

Phập!

Cộc!

“Vứt hết mèo đi!”

“Cho khách đến nhà xem phòng chúng mày để bôi tro vào mặt tao à?!”

Cộc!

Phập!

“Chổi với hót rác chúng mày không dùng bao giờ đúng không?!”

Viuuuuuu

Huỵch!

“Chúng mày mà không cho hết mèo trước hôm 30 tháng 4, tao thấy còn con nào thì tao mang hết về quê! Lần này cương quyết nói là làm đấy!”

“Dạ…”

Tự nhiên, chả hiểu sao.

Nửa đêm rồi, mọi thứ vốn đang RẤT bình thường. Chỉ mưa thôi. Thật sự mình không thể hiểu nổi tâm lý “tự nhiên giật đùng đùng” như vậy. Tại sao cứ phải làm cho mọi việc trở nên căng thẳng? Tại sao cứ phải giống như mưa, như sấm,  đột ngột thình lình ào đến quấy động bầu không khí yên bình ấy? Tại sao cứ phải như nước mưa rơi xuống, len lỏi vào đủ thứ rồi làm chúng bốc mùi khó chịu?

Sẽ tốt đẹp hơn rất nhiều nếu con người ta biết nén lại những cảm xúc tiêu cực, và chí ít thì cũng không để chúng gây ảnh hưởng đến những cá thể xung quanh. Rõ ràng, có những thứ cảm xúc có thể chia sẻ, cần được chia sẻ, và những cảm xúc có thể giải tỏa, cần được giải tỏa. Nhưng cũng tồn tại những thứ tiêu cực vô cùng mà tốt nhất là không nên để nó ảnh hưởng đến người khác. Cứ để mọi chuyện diễn ra êm ả, suôn sẻ không phải là tốt hơn hay sao?

Vậy là cái ngày ấy cũng sắp đến. Không thể lảng tránh được nữa rồi…


Life is definitely not easy. We cannot always have our feelings controlled all the time. By one way or another, those feelings will soon be released. However, how they should be released depends on each type.

There are positive ones, which will energize the surroundings as we spread it. They are like colorful lights that touch upon every creature and bring them the lively feel. On the other hand, there exist destructive feelings, which will be even more destructive when turning to what so-called “emotions”.

Emotions play out in the theater of the body. Feelings play out in the theater of the mind.

Those negative feelings can damage not only ourselves but also others who get affected. They are bad, toxic and even deadly as the meaning of the word ‘negative’ describes itself.

So, be careful when it comes to showing your feelings or letting it take over your body. You don’t know how it could stir up things around you, your own life and other beings’ lives.

Be sound, be thoughtful!

Chuyện ganh đua và áp lực “hữu hình”

Đợt này lại có dấu hiệu của bệnh lười.

Thật ra mình vẫn làm bài tập đầy đủ, đi học không sót buổi nào, đến lớp vẫn rất tập trung nghe giảng, rồi ghi chép các thứ các thứ. NHƯNG ngoài mấy việc đó thì mình chẳng làm gì hết.

Nói nghe ra thì có vẻ mâu thuẫn. Thực ra, mình là tuýp người lười chảy thây, ghét học ghét làm nhưng cái gì cũng muốn. Lại thêm tính ganh đua hay đố kỵ nên nhìn chúng nó giỏi, chúng nó ra vẻ “bận bịu” thì ghét lắm.  Đâm ra nhiều lúc đó lại thành thứ mà người đời gọi là ĐỘNG LỰC. Có động lực thì lười đến mấy cũng thành chăm chỉ hết!

Trong vài tháng đổ lại thì chưa thấy “động lực” nào hết, hòa thuận vui vẻ với các bè lắm. Thấy chúng nó cũng như mình, có khi lại còn kém hơn tẹo. Rồi mình cũng bận bịu việc nọ việc kia và chẳng có thời gian đâu mà nghĩ đến chuyện thi đua phấn đấu. Nói chung là tự hài lòng với bản thân.

Vậy mà  gần đây (cụ thể là tuần trước), tự nhiên đâu ra lắm bè “vui tính” thế. Chắc trước giờ chúng nó vẫn thế, chỉ có mình là không để ý, không “chăm” lướt facebook như trước (vì bận mà :>). Các bè ấy có cái trò như này: ngày đếch nào cũng share lấy share để các kiểu bài báo tiếng Anh về chính trị. Share làm cái đếch gì thế? Mấy bài viết thì xàm quá là xàm đi. Toàn những cái tin phổ thông. Thế là đầu óc thiển cận của mình chả nghĩ tốt đẹp về ai bao giờ, “nhảy bổ vào kết luận”: Chắc nó muốn cả thế giới biết nó chăm chỉ và hàn lâm đây mà, kiểu “em có học, em đọc báo tiếng Anh và điều em quan tâm là Chính trị!“.

Nói thế thôi chứ cứ gặp phải mấy bài share như thế sốt ruột lắm. Rõ ràng là chúng nó cũng rất cầu tiến. Chúng nó vừa học, vừa đọc thêm như thế thì đương nhiên kiến thức sẽ sâu rộng hơn đứa chỉ biết ngồi lớp ghi chép như mình rồi. Thế là: “Ừ, share đi! Tớ đọc hết!”.

Rồi lại có cả thể loại “khoe chiến tích”. Toàn là những “hàng khủng” cả. Tất cả là nhờ cái trò Ngày này năm ấy của facebook! Damn it!

Rồi mình cũng vô tình biết được điểm của đứa nọ cao như thế nào.

Tựu chung lại tất cả tạo thành một thứ áp lực mà mình nhìn thấy được. Nó khiến mình cảm thấy bé nhỏ, tự ti. Mình cần cố gắng nhiều hơn nữa để không giậm chân tại chỗ.

Đó, rõ ràng, nếu chỉ dừng lại ở học và làm bài tập trên lớp là chưa đủ, là LƯỜI. Phải chỉnh đốn lại thôi! Cũng may mà thức tỉnh sớm. Cảm ơn các bè nhé!

shutterstock_278606594

A Little Step

“Stop thinking and take action!”

It was what I remembered the most from a talk show, the only talk show I’ve ever joined when I was a freshman because of its tempting tea break.

Well, admittedly, somehow it was quite helpful. Thanks to the speaker, I had first ideas of what recruiters need from a candidate, especially when it comes to the question: What makes you different from other candidates?

This question made me think for a few minutes. And all I could list out was common characters that everyone has. Then I started to feel nervous, realizing how “blurry” I was. I worried about my future.

But wait!

He continued: “Can’t think of any? Then go exploring yourself!”

How?

“Experience! Stop thinking and take action!”

YES! I listened to him and took action. I joined all kinds of activities, projects. However, those activities didn’t help much in the finding. They only brought me friends and some random certificates. That was how my first year ended.

Moving to the second year, my peers had already had jobs, ranging from tutors to waiters, waitresses or sale people. I was left with two bare hands. Therefore, I knew I was going the wrong direction. “Now, it’s not about how active you are, instead, how much money you make!”

Consequently, I filled my schedule with any part-time jobs I could think of. I worked as an English private tutor, a sale person. Everything was pretty much ok. However, I ended up questioning myself about the relevant of those jobs with my major. Still, I got nothing.

So I had to switch my aim of seeking for a job. Again.

Back to the present, I am working as an online translator for a media company and an English content writer for a marketing company at the same time. I know what I need: professional experiences.

Hope I am on the right track. There is nothing certain but I do believe that I am taking small, stable steps towards my future. There might be looming failure but that’s a part of life we need to conquer and grow up.

So, keep moving!